Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011
Diablo XX ~ XXIII - [R.Mi]
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
Diablo XVI~XIX - [R.Mi]
Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011
Set me free - Chap 7 part 2/2 by [C.R]
Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011
Set me free - chap 7 part 1/2 - [B.P]
Rated: T
Length: 10 chapters
Status: On going (finished in English)
Gerne: Adventure/Fantasy
Translated by FS Team - chap 7 part 1/2 by [B.P]
Summary: "Đến cả loài chim bị giam cầm cũng cần sải đôi cánh dù chỉ một lần trong một khoảnh khắc. Bị nhốt chặt trong chiếc lồng của mười ba năm không có bất cứ một chút thông tin nào về nguồn gốc của bản thân, liệu cậu bé sẽ có cơ hội được cất cao đôi cánh của mình không?"
Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011
Set me free - Chap 6 part 2/2 - [SiT]
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011
Set me free - Chap 6 part 1/2 - [C.R]
Author: Vernelley at Fictionpress.com
Rated: T
Length: 10 chapters
Status: On going (finished in English)
Gerne: Adventure/Fantasy
Translated by FS Team - chap 6 part 1/2 by [C.R]
Summary: "Đến cả loài chim bị giam cầm cũng cần sải đôi cánh dù chỉ một lần trong một khoảnh khắc. Bị nhốt chặt trong chiếc lồng của mười ba năm không có bất cứ một chút thông tin nào về nguồn gốc của bản thân, liệu cậu bé sẽ có cơ hội được cất cao đôi cánh của mình không?"
-----~-----
6. Distracted
Tôi hít hà không khí trong lành của buổi sáng tươi đẹp. Một gợn gió nhẹ hiền hòa làm gợn sóng mái tóc và lông vũ trên người tôi, nhẹ nhàng thì thầm những âm thanh của nó vào tai tôi. Tôi dang đôi cánh, trải rộng nó ra, bay lên lượn lờ qua thung lũng nhẹ nhàng một hai vòng trước khi vị bác sĩ tới và bắt đầu luyện tập.
“Ấm người chưa nào?” ông chào tôi thân thiện khi tôi vừa hạ cánh xuống rìa mõm đá dốc đứng. Tôi gật đầu, cảm thấy tỉnh táo hơn sau màn khởi động vừa rồi. “Tốt, giờ ta bắt đầu được rồi. Cho ta xem một cú lặn người lần nữa nào…” Tôi thả người vào không khí, lượn đôi cánh của mình cho một cú lặn trong không trung và sà xuống, ngay dưới rìa mõm đá dốc đứng, rồi lao vút lên và trở lại chỗ mõm đá ban nãy.
“Không tồi, nhưng cố chính cánh môt tí nữa, như thê này nè” ông hướng dẫn trực quan bằng cánh tay mình, “và đừng lao lên bén quá. Được rồi, còn về cú xoay tròn giật lùi thế nào rồi? Gặp may chứ với chiêu đó chứ?”
Chúng tôi luyện lại tất cả những thế di chuyên mà chúng tôi đã tập hôm qua: lặn, lăn tròn, bật, bổ nhào, thả người rơi ở tư thế đứng và nhiều thứ nữa. Mới chỉ là bắt đầu buổi luyện tập cho ngày hôm nay mà tôi đã mệt lã rồi. Jet đã đúng khi nói tôi phải quyết tâm thúc ép bản thân mình nếu không thì tôi chẳng tiến bộ lên được.
Hôm nay chúng tôi bắt đầu bài luyện tập chiến đấu, vậy nên tôi thực sự không biết đến bao giờ tôi mới có thể sử dụng phép thuật. Tôi hầu như chẳng biết gì về chiến thuật chiến đấu, ngoại trừ chuyện nếu có một ai đó đánh bạn thì bạn phải cố hết sức để trả miếng. Trong trường hợp của tôi thì bọn kia là bọn thợ săn. Tôi đến rên lớn; đó, chúng lại ở đó, hình ảnh vẫn còn tươi mới trong tâm trí tôi. Tôi cố tập trung nghe những điều Jet đang dạy tôi; cách khép cánh ở góc độ nào, vị trí của bàn tay, khoảng cách đặt chân và mọi thứ tôi cần, nhưng ngay lúc này tôi chỉ không thể để đầu óc mình khỏi lo lắng về bọn thợ săn. Chúng là lí do cho tôi quên lãng những gì tôi đang làm, thận chí là việc tập luyện này.
Và còn nữa, tôi còn nghĩ về Joey nữa. Không biết sao gần đây cô nàng như ở đâu đâu và xa cách lắm. Có vẻ như có cái gì đó làm cô nàng bận tâm ghê lắm vậy; việc đó dường như không liên quan gì đến tôi vậy nên tôi không có lý do gì để phải biết nó là cái gì, nhưng điều đó cứ làm tôi lo lắng như lo về bọn thợ săn vậy.
“Raven? Cháu có vẻ xao nhãng quá đấy,” Jet nói, lôi tôi ra khỏi những suy nghĩ miên man nãy giờ. “Có gì không ổn sao?”
Tôi không biết có nên bày tỏ với ông hay không. “Dạ…không” Tôi nhanh chóng đổi chủ đề. “Vậy, um. Đây chính xác là loại chiến thuật gì vậy ạ? Một trong những nghệ thuật quân sự sao?”
Cú đánh trống lảng của tôi có tác dụng. Hoặc là tôi nghĩ vậy. “Không, đó là kinh nghiệm ta có được có được.”ông mỉm cười. Vấn đề được đặt ra là chúng làm việc quá chỉnh chu và có kế hoạch từ trước, vì vậy mà đôi khi việc đoán đường đi nước bước là một cú đặt cược lớn đấy. Và như kết quả của hôm nay thì thế đứng của cháu đang tố cáo việc thiếu tập trung của cháu đấy.”
Tôi nhanh chóng buông hai cánh tay xuống và quay lại thế đứng bình thường của mình. Tôi có thể nói với ông. Dù gì ông cũng là một người bạn của tôi. “Cháu chỉ lo về…bọn thợ săn. Cháu thật sự cảm kích về việc bác sĩ dạy cháu tất cả những thứ này nhưng cháu vẫn không biết liệu cháu có thể thành công…”
Ông có thể cảm nhận được một thứ gì đó nữa. “Còn gì nữa không? Sự xao nhãng của cháu dường như rất dễ nhân ra và hầu hết những ý nghĩ đó vẫn còn làm cháu khó chịu.”
Tôi thật sự không thể dấu bất cứ điều gì khỏi người đàn ông này. “Joey. Bạn ấy có vẻ hơi…bận tâm về một cái gì đó gần đây ạ.”
Jet gật đầu. “Ừ, ta biết chuyện đó. Nhưng ta sẽ để cô bé tự mình kể cho cháu nếu cháu muốn biết.” Tôi thở hắt ra và gật đầu, hi vọng rằng dù thứ gì đang quấy rầy cô nàng, chuyện của cô sẽ không đến mức nghiêm trọng. Tôi vẫn cứ nghĩ về cô nàng rất nhiều và không biết liệu tôi có thể thành công.
“Vậy nên nếu đối phương lao đến cháu như thế này…” ông làm một vài động tác đơn giản. “Cháu có thể né như thế này” ông biểu diễn một thế đứng kiểu luồn lách, “hoặc là “chặn người đó như thế này”. Ông kẹp cánh tay lại trước ngực và mặt. “Nhưng chúng sẽ di chuyển rất phức tạp và phối hợp với nhau nên cháu phải điều chính tư thế của mình nhiều đấy. Cháu thông cảm, ta chỉ biết những thứ này từ kinh nghiệm chơi và thiết kế game. Ta chưa bao giờ thực sự phải chiến đầu.
Ông dạy tôi một số cách đơn giản để tránh những cú thụi và đá đơn giản, hầu hết trong số chúng không cần nhiều sức lực lắm. Cũng không khó lắm cho đến khi ông nói “Được rồi, giờ cháu có thể thực hành. Ta sẽ hướng dẫn cháu cách di chuyển lắt léo và chỉ thực hiện ngay lúc ta bảo cháu làm nhé”
Tôi làm theo một vài hướng dẫn liên hồi, lách qua bên phải, qua trái, nhảy lên và dùng tay chặn đối phương. Tôi khá thành công trong việc luồn lách để né các cú đấm nhưng việc chặn đối phương lại gây bất lợi cho khả năng tấn công trong lúc bay của tôi. Ông gật đầu công nhận điều đó. Có lẻ cháu không có thế mạnh về thể chất, nhưng nhớ đây: hãy đoán trước để phục kích đường đi nước bước của kẻ thù trước khi nó kịp ra tay và hãy sử dụng điểm yếu của họ để đánh bại họ” Ông nói thì dễ lắm nhưng thực sự thì hoàn toàn không.
Rồi ông bảo tôi lạng lách thế nào tùy ý tôi và ngay lập tức bắt đầu tấn công tôi trở lại. Tôi hoàn toàn không chắc về những gì tôi đang làm; tôi chỉ cố tránh khỏi bị đấm vào người. Tôi chặn người ông và luồn lách khỏi những lần xuống tay của ông, và thâm chí tôi đã nhảy qua thành công khí một cú đá xoẹt qua. Việc nhảy lên khỏi mặt đất khiến tôi nhớ đến là tôi có cánh. Ông đã dạy tôi vài chiêu bay và bây giờ tôi đã biết cách sử dụng chúng. Chúng tôi nghỉ một khoảng ngắn, khoảng 2 phút và lại tiếp tục quay lại luyện tập.
Lần này ông sử dụng những thế di chuyển mà tôi hầu như không thể chặn ông lại được Chúng quá mạnh hoặc là do tôi không thể khép tay và chân để chặn nó lại một cách phù hợp. Tôi luồn lách một vài cú tấn công và bay vào không trung để tránh số còn lại đang chực đấm vào người tôi. Khi tôi chạmk đất trở lại, ông đang mỉm cười. “Tốt lắm. Ta đã thấy cháu biết dùng cái đầu của mình đấy. Có thể cháu sẽ có lúc phải bay lên nhưng đừng quên rằng chúng có thể đã trang bị vũ ở đó”
Tôi gật đầu, cười nhẹ. Thật là chán nản nhưng chí ít tôi cũng đã đi được một phần nào đó của quãng đường cần phải qua.
“Dù gì, chắn và né rất hữu ích nhưng phòng thủ sẽ không dẫn đến chiến thắng được. Bây giờ ta sẽ dạy cháu cách tấn công.” Tôi suýt chút là đã gào to lên lần nữa. “Tùy vào kết quả của ngày tập hôm nay mà ta có thể học dùng phép thuật vào ngày mai hoặc một ngày sau đó”
Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011
Set me free - Chap 5 part 2/2 - [B.P]
Chap 5.2
Dường như ở người đàn ông này có cái gì đó khác hơn những suy nghĩ ban đầu của tôi. Theo tôi được biết, ông ấy đơn thuần là một bác sĩ, một người lập trình trò chơi điện tử và thiết kế vũ khí. Có lẽ hai cái sau có liên quan đấy; kiểu cách nói chuyện của ông nghe rất chi là tôi-kinh-nghiệm-đầy-mình. Hoặc là, có một điều gì đó khác nữa về ông. Có thế thì tôi cũng chẳng bất ngờ gì. "Vâng ạ," tôi nói, cố gắng ghi lại lưu ý nho nhỏ này trong trí nhớ.
Jet cởi áo khoác ngoài rồi tùy tiện vứt lên nền đất. Chắc là tôi tưởng tượng ra thôi, nhưng tôi đã nghĩ rằng bờ đá rung lên nhè nhẹ khi chiếc áo chạm đất. "Hiển nhiên, việc tận dụng thế mạnh của mình trong trận chiến là điều rất quan trọng. Nên chúng ta sẽ có một vài điểm khởi đầu hợp lí dành cho cháu."
"Nhưng cháu không có thế mạnh," tôi vừa khẽ nói vừa “nghiên cứu” mấy sợi dây buộc giày. Tôi đến đây đã gần mười phút rồi, và đôi giày của tôi đã khoác lên một lớp áo mịn bằng bụi đất.
Ông cười nhẹ. "Có, chắc chắn cháu có. Cháu có thể bay, là một. Một trong những sức mạnh của cháu. Còn gì nữa? Này, cháu có thể thao túng cả “Khí” đấy. Đó là một sức mạnh nữa, phải không nào?"
Tôi di chuyển một cách căng thẳng. "Vâng, cháu nghĩ là ông đúng."
Ông tiếp lời. "Và hình như cháu còn có cả cấu trúc khung xương nhẹ như loài chim. Ta đã chú ý từ khi chạm vào vai cháu mới đây. Nhẹ nhàng, nhưng vững chắc. Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu từ đó trước. Nhưng có lẽ ta cũng nên bàn về những điểm yếu lớn của cháu. Nếu không tránh được chúng, thì bằng cách nào đó cháu phải khắc phục chúng."
"Có cách nào để tránh được hết mấy thứ đó trong cùng một lúc không?" Tôi hỏi cộc lốc.
"Điểm yếu số một: thiếu tự tin. Thôi được rồi, chúng ta sẽ làm việc về vấn đề này." Ông hướng thẳng về phía vách đá, chẳng buồn đợi tôi.
Tôi chỉ biết đứng ngó theo ông trân trân. Nếu cứ đi kiểu đó, thể nào ông cũng ngã xuống dưới. Ông ta nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy? "Chờ đã, bác sĩ!"
Ông biến mất phía bên kia vách đá. Ông ta điên rồi; ông ta đang đi bộ dọc xuống vách đá như tập thể dục buổi sáng chắc. Tôi phải kiểm tra xem ông có an toàn hay không, với điều kiện tôi tìm được ông ấy. Mình làm được, tôi tự nhủ. Cũng đâu có gì to tát cho cam, chỉ là đi qua bên kia bờ vực để tìm một vị bác sĩ đã thong dong đi xuống thôi mà. Tôi hớp lấy một hơi mát lạnh đầy khí núi. Đôi chân tôi thoi rầm rập xuống nền đất khi tôi chạy lấy đà và sải rộng đôi cánh ngay bên rìa vực thẳm. Đột ngột, dưới chân tôi không còn mặt đất nữa; tôi bay vút lên không trung rồi lại lượn xuống rất ngọt để rà xét khắp khu vực tìm người đàn ông lớn tuổi hơn. Tôi không thể tìm thấy ông ấy ở bất cứ đâu. Ông ấy đã rơi xuống dưới sâu đến như thế kia à? Tôi giảm tốc độ và hạ tầm bay, vẫn không ngừng tìm kiếm.
"Mất cái gì hả, Raven?" một giọng nam hỏi. "Gần như là không thể tìm lại được đâu." Ôi, tuyệt. Thật là làm người ta vững dạ. Tôi quay vòng để xác định nguồn gốc của tiếng nói. Và suýt chút nữa ngã khỏi không trung.
Là Jet. Trông như ông đang đứng trên mặt ngang của bờ vực, chân ông dính chặt vào bề mặt lởm chởm dốc đứng. Tôi cố gắng bĩnh tĩnh lại và đáp xuống một rìa đá ngay bên dưới ông. "Thưa bác sĩ? Làm sao ông đứng thế kia được?"
Ông nhe răng cười. "Cứ coi như tôi là người đặc biệt và mặc kệ chuyện đó đi. Vậy, chúng ta đang nói đến sự kém tự tin của cháu." Gì thì gì, nhìn ông biến mất sau bờ vực cũng đâu có làm tăng sự tự tin của tôi lên tí nào đâu. "Hừmm, giờ chúng ta làm thế nào nhỉ? Được, ta sẽ nghĩ đến vài thứ. Trong lúc đó, ta sẽ đưa cháu trở lên trên kia." Một lần nữa, ông lại chạy dọc theo vách đá mà chẳng đợi tôi. Tôi rên rỉ rồi lại đập cánh vào không trung, hướng lên nơi Jet đang đứng chờ tôi.
"Ta đoán chúng ta sẽ làm việc với cách bay của cháu nữa. Cháu có khúc mắc gì về kỹ thuật bay không?"
Tôi suy nghĩ về việc đó một chút trong lúc điều hòa hơi thở. Tôi nhớ lại lần đầu sử dụng đôi cánh này để bay. "Không ạ, cháu đoán việc đó cũng giống như bản năng."
"Xuất sắc, vậy là cháu đã thực hiện được mọi thứ cơ bản rồi. Vậy có bao giờ thử làm một vài chuyển động phức tạp hơn giữa không trung chưa?" Tôi lắc đầu. "Tốt, vậy có lẽ là mấy thứ này có ích. Ta chắc là trước đây cháu đã thấy động tác bổ nhào rồi chứ…"
________________________________________
Tôi rên rỉ khi thả người đổ ập xuống chiếc giường dư trong căn hộ của Joey buổi chiều hôm đó. Ai mà nghĩ được Jet vừa là bác sĩ, vừa là người thiết kế vũ khí, lập trình trò chơi và còn được đào tạo cả nghệ thuật lén lút nữa chứ? Ông ấy thực sự phải là cái gì đó; thậm chí ông còn định rèn luyện tôi cách điều khiển sức mạnh của mình nữa kia. Chắc ông không phải người bình thường như bề ngoài. Nếu tôi gắng sức nhấc một ngón tay lên thì cả cơ thể này sẽ càu nhàu cho coi. Tôi không tưởng tượng được quá trình luyện tập lại khắc nghiệt đến như thế.
Joey vẫn còn ở phòng thí nghiệm, nhưng sẽ sớm quay lại. Cô nàng đã dành phần tôi một cái bánh mì kẹp trên bàn bếp. Hiện giờ tôi tạm thời ở nhờ căn hộ của cô nàng; có thể thấy được là Jet sống quá xa để tôi có thể ở lại chỗ ông, cộng với Joey không đến nỗi quái dị như ông. Tôi cũng đã bắt đầu trở nên thân thuộc với hàng xóm láng giềng quanh đây. Thực tế thì họ khá thân thiện; họ hình như biết rõ phải đối đãi thế nào với kiểu người rụt rè. Tôi cũng thấy an tâm, phần nào là do họ vẫn chưa chú ý được điều gì lạ ở tôi. Ít nhất là cho đến bây giờ.
Nhưng rồi những lời hăm dọa của bọn thợ săn vẫn quanh quẩn ở một góc nào đó trong tâm trí tôi. Tôi không nghĩ là bọn chúng định buông tha tôi như thế; chúng trông có vẻ rất quyết tâm tiêu diệt cho đến phù thủy cuối cùng, và giờ tôi đã biết là quả bom sinh học đã không giết được bọn chúng, thậm chí còn có thể đã biến đổi chúng theo một cách nào đó, tôi chỉ cảm thấy bực bội và căng thẳng suốt. Tôi đã cố không nghĩ về bọn chúng. Tôi giải những câu đố đơn giản, đọc lướt qua bộ sưu tập truyện tranh đồ sộ của Joey, vẽ phác họa khung cảnh nhìn từ cửa sổ căn hộ, và làm tất cả mọi thứ tôi có thể nghĩ ra, nhưng bất kể tôi cố gắng đến mức nào, bọn thợ săn vẫn trồi lên trong tâm trí tôi.
Tôi ngáp và duỗi người trên chiếc giường bé tẹo. Nằm thoải mái lắm, nhưng mà thực ra, ngay cả mặt đất cũng trở thành nơi lí tưởng để đặt lưng sau tất cả mấy thứ mà Jet đã bắt tôi làm ngày hôm nay. Tôi rên lên lần nữa; quá trình luyện tập chỉ càng nhắc tôi nhớ đến bọn thợ săn. Tôi lăn qua, kéo tấm chăn lên đầu và chìm vào bóng tối khi đôi mắt khép lại.
________________________________________
Một lúc sau Joey thúc tôi dậy. "Wow, một ngày mệt mỏi ha? Có khi mình cứ để bạn ngủ thêm thì tốt hơn."
Tôi mơ màng rền rĩ; bản năng con người của tôi vẫn còn xung đột với đặc tính loài chim. Hầu hết các loài chim không ngủ vào buổi chiều, theo tôi được biết. Ngoại trừ cú và các loại chim ăn đêm khác. Tôi ngáp. "Có gì sao?" Tôi hỏi, dụi mắt.
"Không, không có gì hết. Bữa tối xong rồi. Bạn đã ngủ suốt bốn tiếng rồi đấy," cô nàng thêm vào, để ý đến biểu hiện bối rối trên gương mặt tôi. "Mình đã nấu gà."
Joey im lặng một cách kì cục suốt bữa ăn tối. Thì cũng có nói chuyện chút chút, nhưng nghe thật xa cách, cứ như thể cô nàng đang lo lắng chuyện gì vậy. Tôi dò hỏi xem mình có giúp được gì chăng. Cô nàng đáp, "Không, đừng lo gì hết, mình chỉ là có nhiều thứ rối rắm trong đầu quá thôi."
Sau bữa tối, cô nàng ngồi trước máy tính làm gì đó. Thỉnh thoảng, cô nàng ngó chăm chăm vào màn hình trống trơn trong vòng vài phút, rồi giật mình trở lại thực tại và tiếp tục công việc. Cứ vài phút cô nàng lại ngấm ngầm liếc nhìn tôi một cái.
"Gì?" Tôi hỏi, sau lần thứ năm như vậy.
"Không có gì, chỉ là mình thấy bạn cứ nhìn mình chằm chằm. Bạn làm mình thấy lúng túng." Cô nàng lại trả sự chú ý của mình về với cái màn hình. Năm phút sau, cô nàng lại liếc nhìn tôi nữa. Lần này, tôi im miệng.
Được thôi, nếu cô nàng không định nói với tôi, thì tôi cũng không ép. Nếu cần nói ra, thì đến lúc nào sẵn sàng cô nàng sẽ nói. Tôi có lẽ chưa từng trải trong tình bạn, nhưng tôi sẽ có mặt mỗi khi cô bạn này cần tôi.
Có một lí do rất đúng đắn tại sao cô bạn không hé răng với tôi bất cứ chuyện gì cả.