-->
Hiển thị các bài đăng có nhãn oneshot. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn oneshot. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

|Fic - written by SiT| "Là tôi thắng =))"

Truyện Set me free vẫn đang trong quá trình dịch, khá hấp dẫn phải không xD

Dạo này rãnh quá, với cả hôm bữa chưa nộp tiền net, chả có mạng mà ngồi, nên viết cho xong cái truyện linh linh :"> anh em đọc giải trí nhé xD

Cho vui thau, truyện của dân không chuyên viết mà xD

enjoy :x

______________________________

Nó quen anh hài lắm. Ai biết cũng bảo vậy. Chuyện, vì bản thân hai người vốn là không-có-bản-sao rồi mà. Anh với nó quen nhau từ một chuyện, mà, chậc, để kể. Từ một con bạn thân vịt bầu của nó. Ngân – bạn thân, là một người sở hữu vóc dáng thân hình cho đến khuôn mặt bộ răng cho đến làn da mái tóc đều khiến người thường không khỏi thất kinh. Chuyện Ngân quen Di ra sao thì dài lắm. À, nhân tiện, tên nó là Di.

Và cô bạn Ngân một hôm đưa cho nó một tấm hình chân dung của mình. Vì cô phải dùng nó để lừa một anh chàng trên mạng. Di lắc đầu, mặc dù có chút nghiệp vụ photoshop nhưng với khuôn mặt khó đỡ của Ngân thì Di, ặc, cũng ngán và bất lực. Ngân khẩn khoản: “Tao không cần mày làm cho tao đẹp lung linh giạng giỡ đâu, tao chỉ cần mày làm cho nó bớt xấu hơn thôi.. Đi mà mà mà mà mà!!!”. Thôi thì xấu đâu phải một cái tội, mà nếu xấu lỡ là một cái tội thì con Ngân phải đưa ra xử trảm rồi. Nghĩ vậy nên Di tặc lưỡi nhận lời, nhưng mà ruột thì đau như cắt.

Tối hôm đó Di lọ mọ chỉnh chỉnh sửa sửa, thêm blur cho nó mờ ảo khỏi thấy mặt, rồi tẩy mụn, rồi làm trắng da, rồi thêm ngoại cảnh blah blah. Nhưng mà kết quả thì thảm hại khỏi nói, thật phải nói là không do trình đồ họa nó kém đâu, nhưng mà con Ngân quá xấu. Vậy là nó vác lên tất cả các diễn đàn mà nó biết, vietphotoshop, ilovephotoshop tùm lum tùm la, và rồi là những comment không mấy tích cực: “Ca này quá quá khó :-?”, rồi thì: “Sao phải cố gắng?”, rồi thì “Là người ư?”,… Di đọc mà như muốn bợp hết vào mặt mấy người đó, bộ chỉ người đẹp mới cần đẹp hơn thôi sao, bộ xấu là hết thuốc sao, ung thư còn có thuốc, xấu mà thiếu cách trị sao?!! Khi nó định sign out cùng với vài câu chửi rủa thì một comment của member được forum phong là “Già Làng” thông báo hiện lên. Acc có tên Không Đơn Giản. Trích nguyên comment của “Già làng” cho post khẩn cầu của Di đó là:

“Quả là Không Đơn Giản :-? Nhưng mà tớ muốn thử, cậu đưa link ảnh gốc lên xem nào.

P/S: Tớ muốn hỏi, là cậu đây sao????”

Nó hí hửng rep ngay: “[link]. Ừ tớ đấy. Giúp mau nhé. Cần gấp lắm nhé nhé nhé nhé *lạy* *lạy*”

“Tốt lắm. Xấu chỉ là tội nhẹ, các chú ở trên lần sau đừng chém vô duyên như thế nữa”

Không Đơn Giản bảo nó chờ 2 tiếng xem retouch thế nào. Và hỏi nó đưa yahoo ID để send hình cho tiện

=/=

Bẵng một lát, hai tiếng trôi qua. Không Đơn Giản quả thật là phù thủy mà. Nó nhìn mà không ra con bạn nó nữa. Blur vừa phải, lens flare làm hình sáng tự nhiên, không cần tẩy da, gọt má mượt, blend gothic rất chất, background ảo rất hợp. Nhưng mà, á á á á, đau chưa, nó chết vố này rồi, “Già Làng” thêm một dòng text “Ngông Cuồng Phong” (tên acc của nó trên forum) fantasy rất đẹp rất bự bịch ngay giữa cái hình. Là do nó, ngu thật. Vậy là nó phải cuống cuồng giải thích rằng, nào thì là “Tên em không phải là Ngông hay Phong hay chi hết”, rồi thì là: “Anh làm text xấu dã man”, rồi thì là “thôi anh save bản pts cho em sửa một chút”. Cả đoạn chat mình nó độc diễn, anh chỉ cười cái kiểu ;) rồi lướt qua. Chết tiệt, bạn nó tên Ngân, xây dựng hình tượng ngoan hiền nai tơ lừa mấy anh trên mạng, nay nó chơi một câu Ngông Cuồng Phong lên chả khác nào đạp vỡ hình tượng của nó.

Cho tới khi nó im thì anh mới thả lỏng người buông một câu: “Em không cần phải như vậy :)”.Làm nó suýt dựng khỏi ghế. Mặt cứ gọi là căng ra, trợn ngược mắt lên. Chuyện của Không Đơn giản – Ngông Cuồng Phong bắt đầu như vậy.

~oOo~

Một tuần kể từ hôm đó, nó cảm thấy bứt rứt vì khó chịu. Theo kiểu bị lật tẩy mình đang làm việc đen tối gì đó không bằng. Và nó pm anh trên yahoo rồi buông một câu nghe mát ruột mát dạ: “Rồi em thua :-

Anh cười ha hả và đoạn hội thoại lại trở nên rộn ràng của tiếng cười đùa của những emotion vui nhộn và chủ đề bất tận…

Không biết kể từ bao giờ, nó onl yahoo nhiều hơn trước, keyboard lờn phím, emo thuộc gần hết, cũng hay cười hơn.

Không Đơn Giản, quả thật sau này, nó mới phát hiện ra rằng anh đúng thật là không đơn giản. Chuyện là trên forum, để tránh leak info về bản thân, nó phong cho mình là dân Việt Kiều sống ở Texas, US. Một hôm anh hỏi nó sống ở Texas thế có biết cái quán sushi gì gì khu đó không, vì trên forum, anh cũng để location là Texas

, US. Nó ậm ờ một chặp, thật không biết giải thích như thế nào, chỉ là không muốn đưa info của mình lên mạng thôi. Anh im lặng một hồi, khung chat phấp phới mấy bông tuyết rũ xuống uể oải. Nó run bật. Lâu sau anh xuất hiện và lại cười ha hả với lí do khó đỡ: “Xin lỗi nhưng mà anh nhịn không nổi nữa em à :-

Nó bực bội đấm cái bịch xuống nệm. Quả thật là nó quá lo xa, thật là tốn calo. Nói chuyện vui vẻ một hồi, sau khi nó quyết định thú nhận là thật ra nó đang ở cái đất Đà Thành thuộc địa phận Việt Nam này, chứ chưa bao giờ bước chân ra khỏi biên giới cả. Anh lại cười ha hả, cái điệu cười ha hả đặc trưng. Rồi anh lại bẵng đi mất, khung chat vẫn đứng yên ở thông báo “Không Đơn Giản is typing…”. Lần này nó không lo nữa, sợ lại tốn calo, nên rung đùi buông một câu xiên xỏ: “Ô thế ra anh có vấn đề về đường chất thải à?”. Khung chat lập tức hiện lên câu của Không Đơn giản: “À, thôi nói với em, anh cũng không phải ở Texas đâu xD. Cũng Đà Thành gần Quảng Nam à. Là nhà người quen anh bên ấy nên thể hiện một chút với em thôi xD. Vả lại thôi thì em nguy hiểm vậy, anh vốn lại Không Đơn Giản, chúng ta huề cả làng nhé ;)”.

Một giây…

Rồi hai

Rồi năm giây…

Hai người cùng lúc lăn ra cười. Đúng đúng, chỉ có những người nguy hiểm mới đem lại niềm vui cho nhau. Hahahaha.

~oOo~

Buổi gặp mặt đầu tiên của hai bạn trẻ chỉ đơn thuần là trên tinh thần “hội những người nguy hiểm gặp nhau”. Vậy mà nó cứ quýnh cả lên. Lúc đầu chọn bộ đầm nữ tính hồng phấn rất duyên, thế sau lại thấy tự nhiên một buổi gặp mặt của-những-người-nguy-hiểm lại ăn vận kiểu hẹn hò yêu đương, chả ra thể thống cống rãnh gì cả. Sau một hồi ngắm nghía thế nào lại mang một chiếc áo thun xanh dương nhạt nhìn rất rộng rãi thoải mái, jean màu tối, không quá tơi tả rách rưới, áo choàng len mỏng dài qua eo, sneaker xanh đậm, nhìn chung đúng kiểu của những bạn trẻ cá tính hiện đại, tuy lại chẳng thấy một tí nguy-hiểm nào cả.

Nó chẳng biết rằng việc chọn quần áo cũng làm anh phải toát mồ hôi. Và cuối cùng, anh chọn một chiếc áo thun xanh nước biển, viền trắng, chữ xanh đậm nổi bật. Rất vừa ý, hai người đạp xe tới chỗ hẹn. Anh bảo cô hôm đó nhớ mang lap theo, anh chỉ cho vài chiêu photoshop. Vậy nên hình ảnh một cô bé cao lỏng ngỏng, lúi húi đạp chiếc xe dàn ngang của ông anh, mang balô bự sẫm, cặp kính cận viền đen dí mắt xuống đường, Áo len mỏng khoác nhẹ, những giọt mồ hôi rơi xuống từ thái dương chảy dài hai bên má. Không giống Ngân, nó xinh đẹp. Không xinh theo kiểu ba vòng 90-60-90 theo kiểu model. Di xinh theo kiểu của các bà mẹ chọn con dâu. Da không trắng lắm, nhưng sáng, cười tươi, lâu lâu lại ngẩng lên đẩy gọng kính trĩu xuống. Hình ảnh một cô bé như vậy không khỏi khiến những cụ già tập dưỡng sinh dọc đường Bạch Đằng bật cười.

Đến quán sớm trước hẹn 5 phút, Di hí hửng cười rõ tươi, khuôn mặt ánh lên một nụ cười trẻ con khó tả. Di không biết rằng anh đến sớm những 10 phút và đang dán mắt nhìn điệu bộ hí hửng của cô qua lớp kính trên tầng hai. Giây phút đó, anh cười, ngón tay vô tình dừng lại trên bàn phím thành một hàng dài chữ “f” mà đến khi anh sực tỉnh thì Di đã đến bên cạnh buông một câu mà nếu những người-đơn-giản đã đỏ chín mặt: “Bé Ngông Cuồng Phong lên đây rồi, dưới đó không còn ai đâu.” Kiểu nói chuyện như biết rõ nhau lắm rồi hình thành là vì hai người làm online-friends của nhau đã được tròn 4 tháng. Anh biết mình hố, 2 giây lấy lại bình tĩnh, lại điệu bộ cười ha hả, vẫn dán mắt vào tấm gương bên cạnh bàn như đang nhìn ra ngoài trời vậy: “À, chỉ là anh rất có hứng thú với chiếc áo của em, nên quên béng mất ^^. Chẳng phải cái áo đó anh mặc hợp hơn sao?”.

Đơ 5 giây. Nó trợn mắt: “Cái gì?!?” Và cúi xuống nhìn chiếc áo. Aaaaaaaaaaaaaaaaa. Đây là chiếc áo cặp. Cặp với nhỏ Ngân. Đằng trước ghi: “I Am Not …”. Khi chọn áo nó lướt qua thấy mặt trước tạm ổn, nên chọn. Không chú ý rằng ở phía sau có một chữ bự chảng: “GAY!”. Thật là. Ngay lúc mặt sắp sôi sùng sục lên thì anh lại cười: “Lúc ở dưới đó đã rất tò mò tại sao em lại mua áo GAY, về sau thấy mặt trước áo mới đờ người ra” – anh nhún vai – “như lúc nãy em thấy đấy. Xem ra em thật là rất cá tính.”

Nó cùng lúc ngồi xuống đối diện anh, lục đục vác lap ra, mặt chũng xuống. Anh lại nở một nụ cười mỉm: “Nhưng mà anh mặc thì hợp hơn. hahahaha”. Nó phẩy tay Xùy xùy một lúc rồi cả hai lao vào “nghiên cứu”. Anh biết nhiều. Update Photoshop CS5 cho nó thay cho ver CS2 đang dùng; bày nó cách blend vintage. Nhưng tuyệt nhiên hai người không nhìn nhau. Anh một máy, nó một máy, anh dùng Team Viewer để thấy màn hình làm việc của nó, những thao tác đều là anh bảo nó: “Next đi”; “Cái góc cuối màn hình ấy”; hay là “ôi em thiếu thẩm mĩ thế, phải để layer đổ gradient xuống dưới, ừ, dưới nữa, nữa, ừ, ok, đẹp rồi.”

Hai ánh mắt chỉ cần nhích lên một xíu nữa, là có thể gặp nhau, nhưng lại là không đủ tự tin…

Mới đó mà chập choạng chiều, mặt sông Hàn phủ lên màu vàng óng của tiết chiều êm ả, phủ lên đôi bạn màu sắc của sự bình yên dịu nhẹ…

Anh ngẩn người nhìn màn hình máy tính. Không biết dòng suy nghĩ đã đẩy anh đi đâu nữa. Di gọi giật: “Anh, hôm bữa cái ảnh bạn em là anh blend gothic hả? Làm sao chỉ em với. Hay anh đưa ảnh đây em làm thử.” Anh giật mình cười khẽ: “Ừm. Chỉ em cũng được thôi, nhưng mà cái đẹp, mỗi người phải tự cảm nhận và dần sẽ thành quen em à, khuôn cũng lúc méo lúc tròn. Hay em thử với bức này đi. Stock không khó đỡ như bạn em, nhưng mà cũng cần chỉnh sửa nhiều.” Anh send cho nó một file ảnh jpg khá nặng. Mở file ra, nó suýt bật khỏi ghế. Là hình một chàng trai với khuôn mặt sáng, cười rõ tươi, pull trắng jean tối màu, giơ tay hình chữ \m/. Điều làm Di trợn mắt không phải là phát hiện ra chàng trai ấy là Không Đơn Giản mà cô quen, mà là: cô-gái-lạ-mặt đứng bên cạnh anh.

Thật không hổ danh Không-Đơn-Giản. Cô ngẩn người nhìn chân dung anh trong hình. Thật là rất đẹp. Dưới nắng vàng, anh không khác gì Đại Thần trong truyện thần tượng Trung Quốc cả. Cô bé Di cứ thẫn thờ nhìn anh. Sau một lúc chấn chỉnh bản thân, nó thẳng lưng, hự một cái, tập trung vào chuyên môn làm đẹp. Nhưng nhìn kĩ, quả thật là chẳng có gì phải sửa cả, không out nét, không bị vỡ, ánh sáng tốt, mod chuẩn, background tốt. Di chỉ thấy không vừa lòng với cô-gái-lạ-mặt đứng cạnh anh thôi. Nó tặc lưỡi, bắt tay vào công việc chỉnh sửa nhan sắc.

Đúng năm phút sau, nó send anh hình thành quả, trên môi hai người vẫn nở nụ cười của “hội những người-nguy-hiểm”. Nó cười vì biết anh sẽ cười. Anh cười vì biết nó sẽ không-xử-sự như những-cô-gái-khác. Sau khi bật file hình vừa được send, quả thật anh đã cười, cười rõ to, cười như kiểu người-lớn bắt quả tang trẻ-con tự bôi lọ nghẹ lên mặt mình vậy. Cười ha hả đặc trưng. Trong ảnh là một khuôn mặt tuấn tú thanh cao, giơ tay hình chữ \m/. Không ai phát hiện ra bức ảnh này đã qua chỉnh sửa để tách hình một-cô-gái nào đó ra. Trong ảnh chỉ còn anh. Mình anh tỏa ra một thứ ánh sáng lóa mắt. Không sử dụng quá nhiều gradient để đổi tone, nó chọn tone đen/trắng tương phản cho toàn bức hình và những cánh hoa rụng dưới mặt đường được giữ nguyên màu trắng ngả hồng, vàng tươi và đỏ đậm. Bức hình không quá u buồn như hiệu ứng chuyển tone tương phản khác, vừa rất cổ nhưng lại có nét sinh động tươi vui. Nó rất hài lòng. Anh bật cười không ngớt. Nó chậm rãi thủng thỉnh nói: “Thực ra trong bức ảnh em chỉ có thiện cảm với mỗi cái mặt của model nam, nên crop mỗi model nam thôi. Vả lại cái mặt” – vừa nói vừa chỉ vào màn hình laptop – “cũng chẳng có gì để sửa, thành ra biến tấu một chút. Nhưng mà…” – nó nhún vai kiểu bất cần – “nếu anh thấy thiếu thẩm mĩ thì để em xóa, không lại đầy bộ nhớ của anh…”. Anh không nhìn nó mà chăm chăm vào màn hình không cất nổi nụ cười: “Không không. Rất đẹp. Rất đẹp. Phải lưu làm kỉ niệm.” Vậy là anh bật photoshop, thêm vào dòng text “Des by [NCP] 30.07.2011” bay bổng rất đẹp. Quả là nó thấy rất hài lòng, anh chợt “À” một tiếng và ngay-trước-mặt-nó thêm một dòng text nữa: “I Am Not Gay!”. Cả hai cùng cười ha hả rộn cả quán.

Đã xế chiều, anh thu dọn đồ đạc, trả tiền nước, bước vội, không quên ngoảnh mặt nói với nó: “À, hình anh des cho em ở trong folder “hình bí mật” của em trong ổ D:\, em vào đó xem nhé, coi như quà gặp mặt. Nhân tiện, tự chụp mặt mình cũng khá đẹp đấy.”

Nó đang lúi húi nghe anh nói vậy thì đờ ra. Folder “hình bí mật” đó là folder ẩn mà. Lại toàn hình tạp nham của nó. Aaaaaa. Là nhân lúc nó đi vệ sinh đã dùng Team Viewer để xem. Nó khẽ cười, quả là Không Đơn Giản.

Rồi thời gian lại cuốn mọi thứ đi theo một chiều hướng cố định nào đó, khiến nó chẳng kịp suy lo về tình cảm vụn vặt hầm bà xằng các thứ. Vẫn mỗi chiều thứ ba hằng tuần, vẫn anh và nó, vẫn quán có gương trong suốt nhìn từ tầng hai, vẫn kiểu nói chuyện, vẫn Ngông, vẫn Không Đơn Giản, vẫn chanh bạc hà và đen đá không đường. Có đôi lúc, anh và Di chỉ gặp nhau để anh bày nó photoshop, có đôi lúc chỉ gặp để tám chuyện như một thói quen, có đôi lúc anh làm việc anh, nó học Toán hay anh văn gì đó.

Có những điều không phải cứ nói ra thành lời thì đó sẽ thành sự thật. Đó là vì sao trong thâm tâm Di, tình cảm với anh đã khác rất nhiều, nhưng, cứ vậy, chẳng nói. Chính vì vậy, nó không bao giờ là hoàn toàn chân thật đối với anh.

Nhưng có những điều mà anh có cố vẫn không hiểu. Là vì sao anh luôn có cảm giác của sự đề phòng, của một con người không thực nơi cô. Cô tỏ ra chẳng thua kém ai trong tất cả mọi chuyện, nói cô cố chấp thì không đúng, vì có đôi lúc cô biết cô sai, và cô sửa sai. Nhưng, nói sao nhỉ, vẫn là một cảm giác không chân thực nơi cô, rằng nếu anh có rời xa, và cô có đau tới mức nào đi chăng nữa, thì cũng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, và rồi cô cũng sẽ bình thản đánh mất tất cả. Đúng kiểu của một kẻ bất cần.

Anh mỉm cười hít một hơi thật sâu lấy hết tất cả không khí trong trẻo của Đà Nẵng chiều tà bên sông Hàn.

Và anh sẽ từ bỏ.

Điều mỗi người cần trong một mối quan hệ là niềm tin. Và bây giờ anh đang nghi ngờ về niềm tin đó.

Và chính anh, đã không đủ khả năng để tìm cách hiểu cô.

Và anh đang từ bỏ một sự không rõ ràng.

Chiều thứ ba ấy, đạp xe ngang tiệm café, Di không gởi xe mà ngước mắt nhìn lên khung cửa kính trong suốt, điều mà 6 tháng qua, cô không có thói quen. Cô chờ đợi sẽ thấy anh, vì hôm nay sẽ là một ngày gì đó cô sẽ nói với anh một điều gì đó, nghe nói là về thứ gọi là niềm tin. Và cô không thấy. Không thấy anh. Cô mỉm cười, một nụ cười của sự bình-thản đúng nghĩa.

Và anh đúng, là cô đã bình-thản-đánh-mất. Tất-cả.

____________________________________________________

Thực sự là đã có kết thúc rất đẹp cho câu chuyện này, rằng tiếp theo anh sẽ bỏ đi, cô dù đau lòng nhưng ko liên lạc, rồi một số thứ feeling loạn xạ nào đó cô sẽ để status yahoo là: “Là em thua” và anh sẽ sau một phần trăm giây cũng để là: “Là anh thua.” Và cô bạn xấu như vịt sẽ để status là: “Là tôi thắng =))” đúng theo nhan đề truyện.

Thực sự đoạn thắt nút trên đây đáng ra phải rất đau lòng, về một bế tắc, về sự tự trọng trong một mối quan hệ, về sự thách thức. Đã ý thức xây dựng nhân vật của một người trong đời thực mà mình biết, nhưng các bạn biết đó, mình chỉ viết truyện cho vui, ngôn từ và suy nghĩ của mình không đạt đủ trình để gợi hết cái hay của tâm lý 2 nhân vật chính. Nên sẽ dừng tại đây, của một cái kết có phần không vui. Nhưng nếu là mình, có lẽ cũng sẽ kết thúc tại đó :)


Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Just friends - [C.R]


Author : Jessika R
Translator : Crystal Rainbow
Genre : General, friendship, relationship...
Rated : K
Length : oneshot
Status : Finished


By Jessika R., Keller, TX

Tiết học cuối cùng của ngày; Tôi dường như không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi đã thành công trong việc tránh mặt anh hầu như cả ngày, tìm cách lãng tránh khi anh cố bắt chuyện. Tôi luôn có lý do phải đi đến chỗ này chỗ nọ hay có việc phải làm. “Xin lỗi anh, không có thời gian để nói chuyện đâu”. Còn 15 phút nữa tan học và tôi cần trốn ở đâu đó và rồi sẽ được về nhà trong tự do.

Lao ra sảnh chính đông nghẹt người, tôi lách người xuyên qua đám đông học sinh náo nhiệt. Tôi chống chọi lại với dòng người, những đụng chạm, xô xác đe dọa lấn át lấy tôi. Liều mạng, tôi vẫn cứ len lỏi, nóng lòng muốn đến được tủ đựng đồ cá nhân của mình, chốn yên ắng khiến tôi cảm thấy an toàn. Tôi gần đến được đó rồi, còn cách xa có chút xíu. Cuối cùng tôi cũng thành công: không có anh quanh đây.

Tôi mở tủ cá nhân và đứng tựa vào đó, thở dài nhẹ nhõm, rồi tôi thấy anh. Tôi sắp xếp ngăn tủ và vội vã lùa tất cả mọi thứ vào trong cái hộp kim loại bé xíu đó, nhưng hai tay tôi không chịu vâng lời. Tôi bối rối đến phát run lên, và tâm trí tôi bay đi đâu đó khỏi cơ thể. Tôi cố gắng hết sức để tự mình rời khỏi đó, cố né tránh tình cảnh sắp tới. Nhưng ngay khi tôi vừa cất bước, anh bắt lấy cánh tay tôi: “Giờ thì anh có thể nói chuyện với em rồi chứ?”
Và đó là lúc trái tim tôi se lại. Bụng dạ tôi bắt đầu rối tung lên và tôi biết từ đây mọi thứ sẽ thay đổi.

Chẳng hiểu vì lí do gì, tôi luôn luôn có ý nghĩ rằng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ dẫn đến khoảnh khắc này. Một lời thổ lộ nhẹ nhàng trong một hành lang vắng vẻ, tiếng vang từ một cánh cửa tủ cá nhân bị đóng sầm tan dần, trong không gian vẫn còn vang vọng tiếng hú ré của đám học sinh. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi từ tôi một câu trả lời. Nhìn xuống đất, tôi cố tình không lắng nghe và không nhìn vào anh. Tôi không muốn nghe, không muốn thấy anh bày tỏ tình cảm của mình. Vì điều đó chẳng có nghĩ lý gì cả, điều đó chẳng thay đổi gì cả.

Tôi quen anh từ khi tôi là một con nhóc lớp 1. Tôi là người đã từng thấy anh chọc tay vào mũi ngọ nguậy; Tôi đã nhìn thấy anh cao lên đến 6 inch nhanh như một cây đậu thần và với tất cả nét duyên của một cậu nhóc khờ khạo, anh tự cho mình một cuộc nổi loạn ra trò. Giữa chúng tôi luôn luôn là một tình bạn trong sáng như thế và chưa bao giờ liều lĩnh vượt khỏi mối quan hệ bạn bè đó. Mà thật lòng thì tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ là gì của nhau, hơn là một người bạn.

“Em có nghe anh nói không? Anh nói là anh thích em. Anh rất thích em”

Đừng nói ra điều đó. Anh có thể nói bất cứ điều gì ngoại trừ điều đó. Nói chuyện với em về thời tiết đi anh, hay là về mức độ kinh khủng của cô Matthews và mớ công thức toán học quỷ quái của bả. Thậm chí nói chuyện thể thao vẫn còn hơn (anh biết em ghét thể thao đến mức nào mà). Chỉ cần anh không nói những từ ấy là được. Tại sao anh lại nói những lời có thể làm thay đổi đi tình bạn thắm thiết tột độ của chúng ta như thế?

“Anh đã thích em từ rất lâu rồi. Em có biết không?”

Vâng, tất nhiên là em biết. Em đâu ngốc. Mà không, em ngốc thật- em đã không biết- em đoán là mình đã hy vọng rằng đó chỉ là chút ấn tượng. Một thứ gì đó thoáng qua, một sự yêu thích tình cờ xuất hiện trong anh. Một tình cảm trẻ con. Nhưng sự thật không có vẻ là thế.

“Em nói gì đi, gì cũng được”

Em không có ý đó, thật sự không. Em biết điều anh đang hy vọng được nghe thấy, những gì anh muốn em nói ra. Em không thể và sẽ không nói vậy. Em nhìn anh và nhìn thấy từ đó một người anh trai, một người bạn, tuyệt nhiên không phải là một người bạn trai. Em không nghĩ là có thứ gì có thể thay đổi suy nghĩ đó trong em.

Tất cả mọi người đều biết rằng chúng ta rồi sẽ trở thành như thế này. Điều đó thật tồi tệ. Cả thế giới quái quỷ này hầu như đều biết rằng không sớm cũng muộn chúng ta sẽ đối lập với nhau trong vấn đề này. Ba mẹ em, bạn bè em. Trời, thậm chí ba mẹ và bạn bè của anh cũng biết. Họ đã nói với em rằng em sẽ quá tàn nhẫn nếu lừa dối anh, nhưng em chưa bao giờ cố ý. Em chưa bao giờ cố ý để mọi chuyện đi quá xa thế này. Chỉ là em chưa bao giờ có được thời điểm thích hợp để nói với anh rằng: “Này anh, chúng ta sẽ mãi mãi và luôn luôn là những người bạn tốt nhất của nhau”. Em chưa bao giờ, chưa bao giờ muốn làm anh tổn thương. Chỉ là em muốn níu giữ lấy anh, em không muốn mất anh không đời mình.

Em đã tự dối lòng mình như thế từ năm này qua năm khác. Em sống trong phủ nhận. Và giờ đây, khi là học sinh năm cuối, anh đã đủ can đảm để cho em biết tất cả cảm giác thật trong anh. Em muốn đổ lỗi cho anh vì đã khiến cho chúng ta cứ phải ngượng nghịu với nhau, đổ tội cho anh vì đã để tình trạng quan hệ không rõ ràng này kéo dài quá lâu. Nhưng tân sâu đáy lòng mình, em biết lỗi là ở em,và bây giờ em cho phép mình làm điều đúng đắn.

Tôi hít thật sâu không khí vào lồng ngực.

“Em cũng thích anh”

************************************

[C.R]: Tôi không chắc liệu “điều đúng đắn” mà cô đã lựa chọn có thực sự là giải pháp tốt đẹp nhất, tôi không chắc liệu anh có được hạnh phúc chứ chưa nói đến cô, chỉ có điều tôi giật mình tỉnh ngộ rằng cần phải phân biệt giữa tình bạn và tình yêu trước khi quá muộn. Này, bạn nhìn quanh xem có đang làm ai hiểu nhầm sự quan tâm của bạn là tình cảm đặc biệt đi đấy nhé, không chừng lại mất tình bạn đẹp. Thân!
Your soul is free to see...
Translated by [C.R]
F.S Team
Do not take out without permission

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Cửu mệnh miêu - [B.P]

Title: Cửu mệnh miêu.
Author: Adrenalin at Fictionpress.com
Translator: Bloody Pearl
Genre: Supernatural, Family
Rated: K
Length: oneshot.
Status: Finished
Original link


Permission





CỬU MỆNH MIÊU*






Cả bọn có 4 người và cậu là thằng con trai duy nhất. Họ gọi cậu là Cậu.


Người chị đầu tiên của cậu là Chị Lớn, là người chiếm gần hết chỗ và là người đá đít đám còn lại nếu chị thấy bọn nó cục cựa quá nhiều. Chị không mang trong mình cái thứ gọi là tính kiên nhẫn hay lòng vị tha, trong khi lại dư dả quyền lực và sự quyết đoán. Điều đó biến chị thành tên cường đạo đầu tiên và, theo Cậu, kinh khủng nhất trong suốt cuộc đời Cậu và các chị.


Chị Tĩnh Lặng thì bị cái thái độ hách dịch đó làm cho mất hết cả nhuệ khí, lại chẳng dám làm gì ngoại trừ việc tránh xa khỏi Chị Lớn. Chị Tĩnh Lặng yêu nhất là sự tĩnh lặng. Thảng hoặc, chị tĩnh lặng tới mức khiến người ta dễ dàng quên mất sự hiện diện của chị mà đáng ra không như thế.


Và người còn lại là Chị Nhút Nhát, kẻ gánh hết cái tâm tính thất thường của Chị Lớn. Chẳng có gì đáng nói về Chị Nhút Nhát, ngoại trừ việc tiếng khóc rấm rứt của chị thỉnh thoảng lại quấy rầy hệ thần kinh của Cậu, mà Cậu là đứa biết nhẫn nhịn nhất rồi đấy.


Cậu nghĩ cứ ngậm bồ hòn làm ngọt mãi thì chả phải khôn ngoan gì; việc đó chỉ tổ làm thỏa mãn cái tính hung hăng của Chị Lớn thôi. Cái sự rắc rối ở đây là, chị ta không hề phí phạm cái danh Chị Lớn; Cậu là con trai, mà còn không thoát khỏi bóng chị ta. Cậu cũng không chắc đó là “sự thật mất lòng” về chị ta hay là về Cậu, nhưng Cậu biết điều đó có nghĩa là, dập chị ta một trận khi chị ta làm họ cáu tiết là một hành động khiêu khích, và chỉ có nước nhận lại sự trả miếng tàn khốc gấp ngàn lần mà thôi.


Đó, là cái luật bất thành văn cả ba chị em cậu đã nhận ra từ rất sớm.


Thật khó khăn khi phải sống cùng ba bà chị trong một cái nơi tù túng thế này. Đương nhiên, như vậy thì có cảm giác thật ấm cúng dễ chịu và an toàn, nhưng cũng cực kì nhàm chán và gò bó, lại còn bị Chị Lớn bành trướng hết diện tích nữa.
Chị Nhút Nhát dường như cũng tự bằng lòng với khoảng không gian be bé được người ta mặc nhiên chia cho, chỉ vì, ờ, họ đâu có đá chị ra ngoài được, nên ít ra chị cũng “được” một chỗ nào đó. Đương nhiên là cái chỗ đó không rộng. Không đủ rộng, chắc chắn là vậy, nhưng chị làm gì có quyết tâm mà làm một cuộc khởi nghĩa giành giật “đất” chứ.


Bằng cách nào đó Cậu không biết, Chị Tĩnh Lặng đã xoay sở kiếm được một chỗ vừa đủ cho mình mà không cần gây chiến với Chị Lớn. Đương nhiên cũng không nhiều, nhưng đã đủ cái chị cần. Bởi vậy, chị chỉ kín đáo ẩn mình trong im ắng. Chị Tĩnh Lặng chưa bao giờ chủ động vơ sự chú ý vào người.


Nguyên khoảng trống còn lại, Chị Lớn và Cậu chia nhau. Có lúc chị rộng hơn, có lúc cậu rộng hơn. Tùy vào từng ngày, vào sức kháng cự và hứng chiến đấu của cả hai.


Nhưng, đó chỉ là lúc đầu thôi.


Rất nhanh, cơ thể họ phát triển chóng mặt và khoảng trống giữa họ đã chẳng còn tồn tại. Cả đám chen chúc nhau đến mức không thể chịu nổi nữa, song họ đã tìm cách tự kiếm cho mình một vị trí thích hợp làm hài lòng mọi người. Chị Lớn vẫn là kẻ đàn áp, dầu cho lẽ ra trong những lúc gần gũi thế này thì phải chiếu cố mà giúp mấy đứa em chứ, và Chị Nhút Nhát lại là kẻ bất đắc dĩ nhận lãnh hết mấy “cử chỉ yêu thương” ấy. Không phải là ác ý, nhưng Cậu đủ hiểu cái cơ cấu địa vị giữa hai người chị để có thể đoán được lần sau thường sẽ kết thúc với nhiều vết thâm tím hơn lần trước.


Và rồi, có một ngày họ không thể chung sống được nữa.



Chị Lớn vừa khóc vừa đạp vừa đẩy chúng, và rồi cuối cùng, một chốc sau, chị rời khỏi. Thật tệ, vì cái đầu chị biến mất trước, và trong một khoảnh khắc nào đó, cái duy nhất còn lại là đôi chân không ngớt đá vào chúng. Chị Tĩnh Lặng chờ một chút, rồi tò mò ra theo.


Không đời nào Cậu bỏ đi để lại Chị Nhút Nhát ở đó, một mình. Cậu hiểu chị, và Cậu biết là chị sẽ không bao giờ chịu xa rời sự an toàn mà chỗ trú thân tạm thời cung cấp cho họ nếu không có người buộc chị phải làm thế. Nhưng Cậu đã quyết rồi; Cậu đánh, đẩy, thúc cho đến khi Chị Nhút Nhát cuối cùng cũng đánh liều rụt rè đi ra ngoài. Về vấn đề di chuyển thì chị thụ động hơn hai người chị em của mình nhiều.


Trước khi tự mình rời khỏi đó, Cậu không quên kiểm tra lại, tránh bỏ sót bất cứ thứ gì; Cậu tự hỏi họ sẽ tự kiếm ăn thế nào nếu thiếu đi nguồn lương thực dồi dào luôn có sẵn đã giúp đỡ họ trong suốt mấy tuần qua, hoặc là, Cậu có thể tìm ra được các chị khi đi khỏi đây không. Thậm chí họ có đáp đến cùng một địa điểm không đã? Nhưng rồi cậu nhún vai rũ sạch mọi lo nghĩ và cứ thế thẳng tiến.
Đó là một quá trình đầy đau đớn, vì lối ra vừa chật vừa dài. Có những lúc Cậu chẳng buồn làm gì để đẩy nhanh cái tiến trình đó, và cứ để mặc mình trôi theo dòng đưa đẩy của những chuyển động hết sức tự nhiên. Cảm giác không dễ chịu lắm, và Cậu hy vọng là mình khỏi phải lặp lại thứ trải nghiệm này lần nào nữa hết.


Rồi đột ngột, một cơn lạnh đáng ghét thốc qua cơ thể Cậu khi Cậu vừa bước chân ra thế giới bên ngoài. Sáng quá; dù cho là dưới mi mắt nhắm chặt, đầu Cậu vẫn tức bưng bưng vì sự đổi thay tàn khốc này. Và đau quá, tệ thật, nỗi đau cào xé vụt trào lên xuyên thấu các cơ quan mà trước giờ cậu chẳng biết mình sở hữu. Không khí xộc mạnh vào buồng phổi Cậu, và cậu gào khóc, lần đầu tiên, trong ngỡ ngàng và nhức nhối. Một tiếng động – thứ âm thanh cậu chưa từng nghe thấy – đột ngột thoi vào lớp màng nhĩ mỏng manh của Cậu, và Cậu bỗng chốc thấy hối hận vì chính hành động ban nãy của mình.


Cái gì đó nóng và ẩm ướt lướt qua lưng Cậu: đó là cảm giác dễ chịu đầu tiên Cậu cảm nhận được, kể từ khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, và rồi Cậu đắm chìm trong cảm xúc ấy. Thứ đó lại quét qua thân mình Cậu, rồi lại biến mất, để rồi lại đến lần nữa, lần nữa, rồi lần nữa, thấm vào cơ thể Cậu một hơi ấm dần lan tỏa. Khi thứ đó ngừng lại, một thứ khác lại đẩy Cậu theo hướng nào đó, nhưng Cậu kháng cự, hoang mang về việc để kẻ khác điều khiển mình dễ dàng như thế liệu có phải là sáng suốt hay chăng.


Nhưng mùi hương này, thật khó mà cưỡng lại. Có một mùi vị thật thân quen toát ra từ cái đó, cái đã quét qua người Cậu, mùi vị Cậu thấy thân thương kì lạ mà chẳng thể giải thích được lí do. Có cả mùi của các chị mà Cậu chưa bao giờ ngửi thấy nữa, và cả tiếng hút sữa. Giờ thì chuyện duy nhất Cậu có thể quan tâm là cơn đói cồn cào trong bụng. Cậu tìm cho mình một bầu sữa, quấn miệng mình quanh đó – và bú. Một thứ chất lỏng chảy tràn vào trong cổ họng thật nhanh, đến mức Cậu bị nghẹn; đau muốn chết, vì chất lỏng đó nóng hổi, hơn bất cứ thứ gì Cậu từng nuốt vào bụng, nhưng Cậu mặc. Thật là hạnh phúc khi được cho ăn sau tất cả những thứ kinh khủng mà cậu vừa phải chịu đựng. Cậu bú, ngấu nghiến mà bú. Cuối cùng, mẹ – Cậu đã định nghĩa được mùi hương thân thuộc đó – nhè nhẹ dụi đầu vào Cậu.


Cậu rên khóc, và nghe một âm thanh lạ lẫm phía trên đầu. Không hình thái, không ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ là cứ không ngớt lặp đi lặp lại gần chục lần, cái âm thanh đó, chảy vào tai Cậu. Khi tiếng động ấy im bặt, Cậu bất ngờ được nâng dậy bởi một thứ không quen, một thứ hình như các chị cũng đã từng có khi chưa mọc lông. Chỉ khác là hồi đó họ khỏe mạnh bình thường, còn thứ này thì mang bốn đường rạch thật dài. Chỉ khác là, nó có thể nhấc bổng Cậu lên không trung. Chuyển động đột ngột khiến đầu óc Cậu quay cuồng, Cậu khổ sở la khóc.
"Nhìn con này này," ai đó cất tiếng.


Cậu co rúm lại đến mức hết co nổi nữa, nhưng một thứ không-lông-lá khác lại chặn mất đường trốn của Cậu.


"Nó là con đực duy nhất, thưa Lệnh Bà Tôn Kính," lại là giọng nói ấy.


"Để ta ngắm nó thử xem," một giọng khác ra lệnh, một chất giọng du dương – trầm, dịu dàng và êm ái.


Thứ đang giữ Cậu lại chuyền Cậu cho một vật khác. Trông có vẻ giống, nhưng thực ra lại không. Năm bộ phận được tách bạch rõ ràng – phải chăng đó là cái đầu và tứ chi? – dài hơn, và nuột nà hơn. Cảm giác bỡ ngỡ, nhưng cũng thật dễ chịu.


"Cậu bé này thú vị đây," giọng nói du dương bình luận.


Hiếu kì, Cậu hé mắt. Mọi thứ lúc đầu thật nhạt nhòa và Cậu chẳng thể nhận ra hình bóng lạ lẫm đang chập chờn trước mắt. Khi đã dần ổn định, Cậu mới nhận thấy một khuôn mặt phía trên mình, những đường nét xa lạ hoàn toàn chẳng liên quan đến các chị – nó nhẵn thín ngoại trừ túm lông trên đỉnh đầu. Và nó còn bự hơn cả Chị Lớn, hơn rất rất nhiều.


"A." Thứ đó nói, với khóe miệng – chắc cái đó gọi là miệng – nhếch lên." Tao cứ nghĩ là một vài ngày nữa mày mới làm được thế kia chứ."
Cậu “meo” lên một tiếng.


"Đúng, mày thiệt tình là một món đồ nhỏ nhắn thú vị ha. Tao ngửi thấy liền. Ai mà nghĩ được là Bastet* sẽ ban cho chúng ta một con cửu mệnh miêu chớ hả?"
Cậu lại “meo” thêm một tiếng nữa.


"Thưa Lệnh Bà Nefertari***, người có chắc con này là một trong số chúng không ạ?" cái giọng đầu tiên giờ lại lên tiếng.



"Ta không bao giờ nhìn lầm," khuôn mặt nói một cách sắc sảo. "Ngươi có nghĩ là đời nào Ramesses*** lại thích ta bằng một nửa so với bây giờ, nếu ta từng sai lầm không?


"Mày biết tao đang nói gì, phải không? Đương nhiên là mày hiểu lời tao nói. Không có con mèo nào có thể hiểu được tiếng người, trừ loài cửu mệnh miêu, mà Bastet đã gửi cho bọn ta để liên lạc với người. Đây mới là kiếp thứ nhất của mày thôi, nên mày chưa biết gì về pháp thuật cũng là điều dễ hiểu,” người đàn bà nói. "Tao sẽ dạy dỗ mày, và cho mày một cái tên. Nhưng khi nào đến lúc đã. Ngay lúc này, mày chỉ cần nhớ một điều thôi: sinh và tử sẽ chỉ là phù du cho tới kiếp thứ chín của mày, và tạm thời mày sẽ chẳng hề phải bận tâm về chúng."



Your soul is free to see...
[B.P]
FS Team



Chú thích:


(*) Cửu mệnh miêu (từ gốc: nine life cat): con mèo có chín mạng.
(**) Bastet: tên một vị phúc thần được người Ai Cập cổ tôn thờ, có đầu mèo, mình người và có quyền năng trong nhiều lĩnh vực.
(***) Ramesses và Nefertari: Ramesses, ở đây là Ramesses II, hay còn được gọi là Ramesses Đại đế là pharaoh thứ 3 của vương triều thứ 19 của Ai Cập. Ông được ghi nhận là một trong những pharaoh vĩ đại, quyền lực và được ca tụng nhiều nhất trong lịch sử Ai Cập cổ. Những người thừa kế ông, cũng như những người Ai Cập sau này gọi ông là "Ông tổ vĩ đại" và xem ông như người cha của quốc gia.
Nefertari là một trong những vị hoàng hậu được cho là đẹp nhất trong lịch sử Ai Cập là người vợ được Ramesses II yêu quí nhất., thậm chí ngôi đền Nefertari là ngôi đền duy nhất tại Ai Cập được điêu khắc tượng vua và hoàng hậu với kích thước ngang nhau chỉ vì Ramesses II quá yêu thương hoàng hậu Nefertari.


Và theo lời tác giả, chú mèo trong truyện được đặt tên là Bastetson.



[B.P]: một câu chuyện khá lạ, mọi người nhận ra mình đang đọc cái gì chứ? ^^

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Love is the solution - [C.R]

Author : Unknown

Translator : Crystal Rainbow

Genre : General

Rated : K

Length : oneshot

Status : Finished


Love is the solution


Cậu bé là quý tử của một cặp vợ chồng hiếm muộn sau 11 năm chung sống. Họ yêu thương nhau và trong mắt họ cậu là môt thiên thần nhỏ. Khi cậu chừng hai tuổi, một buổi sáng nọ, người cha tình cờ nhìn thấy một lọ thuốc mất nắp. Vì đã muộn giờ làm, ông bảo vợ đậy nắp lọ thuốc và cất nó vào tủ. Người mẹ bận rộn việc bếp núc đã quên béng lời chồng dặn.

Cậu bé nhìn thấy chiếc lọ và hiếu động chạy lại, bị mê hoặc bởi màu sắc sặc sỡ của nó, cậu uống cạn lọ thuốc. Nó là loại thuốc có độc tính, được dùng cho người trưởng thành với liều lượng nhỏ. Khi cậu bé ngã quỵ xuống, người mẹ cuống lên, vội vàng đưa cậu vào bệnh viện, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Đôi tai người mẹ ù đặc đi, dường như bà sắp gục ngã. Nỗi sợ hãi kinh hoàng về giây phút đối diện với chồng xâm chiếm lấy bà.

Người cha dường như đã quẫn trí, bước đến bên thân thể bất động của đứa con yêu dấu, ông nhìn vào mắt vợ và thốt ra bốn từ.

Bạn nghĩ nó có thể là gì?

Người chồng âu yếm nhìn vợ “I Love You Darling"

Phản ứng của người bố thật khiến không ít người giật mình. Đứa con đã không còn nữa. Ông biết sẽ không thể nào đưa con về lại bên mình nữa. Trách móc người mẹ sẽ cũng chẳng được ích gì. Bên cạnh đó, nếu ông bỏ chút thời gian để cất lọ thuốc đi, chuyện sẽ không đến nước này. Không cần thiết phải gán tội lỗi lên bất cứ ai. Bà cũng đã mất đứa con rứt ruột đẻ ra của mình, một mất mát quá lớn. Tất cả những gì bà cần lúc này là sự an ủi và đồng cảm của chồng thân yêu. Và đó cũng là những gì ông đã trao cho bà.

Đôi khi trong cuộc sống, ta bỏ phí thời gian đi tìm câu trả lời liệu ai là người phải chịu trách nhiệm, liệu ai là người có lỗi, ngay cả trong những mối quan hệ, trong công việc, hay thậm chí là tất cả những người xung quanh. Cứ vậy ta bỏ lỡ một thứ rất quý giá của những mối quan hệ ràng buộc giữa con người với nhau, đó là hơi ấm của của sự cổ vũ, ủng hộ, khuyến khích nhau trong cuộc sống. Dù gì đi nữa, chẳng phải tha thứ cho người ta yêu thương là việc làm dễ dàng nhất trên đời sao? Hãy trân trọng những gì bạn có. Đừng làm nhân lên nỗi đau, nỗi thống khổ mà hãy xoa dịu chúng bằng sự khoan dung của bạn.

Nếu tất cả mọi người đều nhìn thế giới bằng lòng vị tha, thì mọi vấn đề đều có thể được giải quyết.
Hãy rủ bỏ lòng ganh ghét, đố kị, thù ận, ích kỷ và nỗi sợ hãi trong lòng, và bạn sẽ nhận thấy mọi việc không khó như bạn nghĩ.

Chúc bạn thành công.


Your soul is free to see...
Translated by [C.R]
F.S Team

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Chuyện cây táo - [B.P]

Title: Chuyện cây táo.

Author: Unknown

Translator: Bloody Pearl

Genre: General, Family

Rated K

Length: Oneshot

Status: Finished.

Original link



Cách đây rất lâu rồi, có một cây táo lớn. Một cậu bé nọ rất thích đến chơi với cây mỗi ngày. Cậu trèo lên ngọn cây, ăn quả táo, và thiếp đi dưới bóng cây mát lành… Cậu bé yêu cây táo còn cây cũng rất thích chơi với cậu.

Thời gian trôi đi… cậu bé lớn lên và không còn chơi với cây táo hằng ngày nữa. Một ngày kia, cậu bé trở về gặp cây, mang theo vẻ mặt buồn bã. “Đến chơi với ta nào,” cây táo gọi cậu bé. “Tôi đâu còn là trẻ con nữa, tôi không còn chơi với cây nữa đâu.” Cậu trả lời, “Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua chúng.” “Xin lỗi cậu, ta không có tiền… nhưng cậu có thể hái hết táo của ta đem bán. Như thế, cậu sẽ kiếm được tiền.” Cậu bé trở nên thật phấn khởi. Cậu chộp lấy tất cả táo trên cây rồi hạnh phúc mà rời khỏi. Cậu bé chẳng bao giờ trở lại sau lần đó. Cây táo rất buồn.

Lại một ngày khác, cậu bé lại đến và cây rất đỗi vui mừng. “Đến chơi với ta nào”, cây lại nói. “Tôi không có thời gian để vui đùa. Tôi phải làm việc nuôi gia đình. Chúng tôi cần một mái nhà che đầu. Cây có thể giúp tôi không?” “Xin lỗi cậu, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành nhánh của ta mà cất nhà.” Vì thế cậu bé chặt hết cành cây rồi vui vẻ rời đi. Cây táo rất hài lòng khi thấy cậu bé hạnh phúc, nhưng cậu chẳng bao giờ trở lại nữa. Cây táo một lần nữa trở nên âu sầu và lủi thủi một mình.

Vào một ngày hè oi bức, cậu bé trở lại và cây táo lại thấy vui mừng. “Đến chơi với ta nào!” cây nói. “Tôi đang trở nên già cỗi và chán chường. Tôi muốn được đi du thuyền để thư giãn. Cây có thể cho tôi một chiếc thuyền không?” “Hãy dùng thân ta mà đóng thuyền. Cậu có thể rong ruổi ngoài khơi xa và trở nên hạnh phúc.” Cậu bé đốn thân cây để làm một chiếc thuyền. Cậu dong thuyền đi chu du và không xuất hiện suốt quãng thời gian dài.

Cuối cùng, cậu bé trở lại vào rất nhiều năm sau. "Xin lỗi cậu, cậu bạn nhỏ của ta. Nhưng ta chẳng còn gì để cho cậu nữa. Chẳng còn táo để cậu ăn…” cây nói. “Tôi đã rụng hết răng không còn cắn được táo nữa” cậu bé trả lời. “Cũng chẳng còn cành lá cho cậu leo trèo” “Tôi đã quá già để làm việc đó rồi” cậu bé lại nói. “Ta thật sự không thể cho cậu bất cứ điều gì nữa… cái duy nhất ta còn lại chỉ có bộ rễ đang mất dần sức sống này” Cây táo nói trong làn nước mắt. “Bây giờ tôi chẳng cần gì nhiều, chỉ thiếu một nơi để nghỉ ngơi. Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc đời rồi.” Cậu bé trả lời. “Tốt quá! Rễ cây già là nơi tuyệt nhất để ngả lưng. Lại đây, lại đây với ta và nghỉ ngơi đi nào.”

Cậu bé ngồi xuống, và cây táo hạnh phúc mỉm cười, rưng rưng nước mắt.

Đây là một câu chuyện không dành cho riêng ai. Cây táo chính là cha mẹ chúng ta. Bất chấp mọi điều, những bậc sinh thành sẽ luôn ở đó chờ đợi ta, và sẵn sàng cho đi tất cả để khiến chúng ta hạnh phúc.

Your soul is free to see…

[B.P]

F.S Team

Lời người dịch: Hầu hết người đọc câu chuyện này đều nghĩ rằng cậu bé đối xử với cây táo thật nhẫn tâm, nhưng thực tế, đó lại là những gì chính chúng ta đang làm với cha mẹ mình. Một câu chuyện có lẽ không xa lạ, nhưng [B.P] vẫn quyết định dịch, để tặng cho những ai còn có gia đình ở bên.