Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
Diablo 28 - 31(completed) by [R.Mi]
Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011
Diablo XX ~ XXIII - [R.Mi]
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
Diablo XVI~XIX - [R.Mi]
Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011
Diablo IX ~ XII - [R.Mi]
Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011
Set me free - [chap1 - part1] - [SiT]
Author: Vernelley at Fictionpress.com
Rated: T
Length: 10 chapters
Status: Finished
Gerne: Adventure/Fantasy
Translated by FS Team - chap 1 part 1 by [SiT]
Permission: updating
Summary: "Đến cả loài chim bị giam cầm cũng cần sải đôi cánh dù chỉ một lần trong một khoảnh khắc. Bị nhốt chặt trong chiếc lồng của mười ba năm không có bất cứ một chút thông tin nào về nguồn gốc của bản thân, liệu cậu bé sẽ có cơ hội được cất cao đôi cánh của mình không?"
1. Freedom Dreamer
Tôi đã từng mong sẽ chẳng bao giờ mình tỉnh giấc.
Tiết trời buổi sáng sớm bị pha lẫn bởi tiếng ồn luyên thuyên từ đâu vọng lại. Càu nhàu trong lúc đang ngái ngủ, tôi giật mạnh tấm chăn mỏng trùm qua đầu, tránh tiếng o o xung quanh. Tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra mà, ngày nào nó chả như vậy chứ. Thật tình là tôi không thích, nhưng mà bản thân cũng chả làm được gì cả. Ngoác miệng ngáp một cái rõ to dưới tấm chăn trắng tinh dày sụ, tôi cố đi vào giấc ngủ, vì tôi biết điều đó chẳng có ích lợi gì cho tôi. Thỉnh thoảng trở mình cựa quậy, họ biết tôi bị đánh thức, là chỉ có thể dẫn tới một điều tất yếu.
Tiếng cười giòn tan hòa vào không khí, bị chặn lại bởi những tấm chăn dày. Những bàn tay khô ráp tóm lấy tôi và ánh sáng tỏa khắp người tôi. Như một phản xạ tự nhiên, tôi giằng co, vùng vẫy, bị trói chặt bởi tấm những tấm mền, nhưng mọi sự chống cự đều trở nên vô ích. Và một giọt nước rơi từ chiếc giường ngủ xuống nền nhà lát gạch vuông vức. Chiếc mền được nới lỏng để đảm bảo sự an toàn nếu ngã. Vai phải của tôi đau đến run lên khi va phải mặt sàn cứng như đá. Những giọt nước mắt như chực trào khi cơn đau vẫn ập đến từng cơn trên đôi vai tôi. Đôi lúc họ quyết định vứt tôi khỏi giường khi tôi đang còn ngủ, và tôi sẽ tỉnh giấc trên sàn nhà lo âu sợ hãi, nhưng ít ra thì tôi đã không phải cảm nhận được cơn đau khi tôi đang say ngủ.
Cảm thấy toàn bộ cơ thể mình được nâng lên và sự ngượng ngập dồn đến, tôi đã định hình khá rõ điều gì sẽ xảy đến tiếp theo. Chắc chắn là, rồi tôi sẽ bị ném phịch xuống chiếc giường bên cạnh đây. Tôi lắc đầu thật mạnh, và lưng tôi nhói đau khi va phải mép giường bằng thép. Có vẻ sẽ có nhiều vết bầm tím hơn khi thức dậy vào ngày mai. Tôi nhoài người lết xuống sàn, cố để giải phóng chính mình ra khỏi tấm chăn. Rõ ràng là những người khác thích vui vẻ với tôi nhiều hơn trước bữa sáng ngày hôm nay; một trong số họ ghìm chặt tôi xuống mặt sàn đầy tuyết, trong khi một người trùm chiếc chăn qua đầu tôi. Tôi không thể nghe hay thấy gì cả, và một thứ gì đó bị nhét vào miệng và mũi tôi. Và tôi đã không thể cảm nhận rằng mình đang thở.
Tim tôi đập mạnh trong lồng ngực khi tôi cố kháng cự để thoát ra khỏi sự kìm hãm của bọn họ. Nhưng họ đều to lớn và khỏe hơn tôi nhiều; với cơ thể yếu ớt như tôi, bằng tất cả những sức lực ít ỏi tôi quy tụ được, tất cả tôi có thể làm là vùng vẫy loạn xạ dưới những cánh tay thô bạo của bọn họ.
Tôi không thể thấy gì cả. Cũng chẳng thể nghe gì cả. Tôi cảm thấy rất ngạt thở. Tôi sẽ chết.
Khoảng ba mươi giây sau, họ để tôi đi ăn sáng. Tôi giật mạnh chiếc chăn trùm kín đầu, thở hổn hển ngay khi cổ họng thông suốt. Một luồng không khí xộc vào phổi rực cả lồng ngực, nhưng chí ít thì tôi cũng đã có thể thở. Cả cơ thể dường như run lên bần bật, tôi khuỵu xuống sàn, tiếp tục thở dốc.
Theo phản xạ, tôi bỏ bữa ăn sáng để tránh mặt mọi người. Ngay lập tức sau khi thay bộ pyjama và xỏ đại đôi giày thể thao, tôi bước ra ngoài hưởng tiết trời đông buổi sớm dưới những bức từng của toà nhà. Đi được khoảng năm phút, tôi bắt gặp một khu rừng gần đó. Ổn định dưới một cây thông lớn, tôi ngả mình dựa vào thân cây và cất tiếng thở dài, vô thức nhìn hơi thở hóa thành hơi ẩm trắng xóa. Tôi không chắc vì sao, nhưng mọi người dường như không thích tôi lắm. Tôi cũng đâu khác họ bao nhiêu; chúng tôi đều có chung mái tóc màu sẫm, cùng màu mắt nâu, cùng làn da nhợt nhạt. Tôi chẳng muốn quan tâm nhiều đến điều đó, có lẽ mọi chuyện đã như vậy, vì thậm chí tôi còn không có cả một cái tên.
Tuổi ấu thơ, tôi sống trong trại trẻ mồ côi, và ở đó tôi cảm nhận chí ít thì mình vẫn có chỗ nương thân. Các Mẹ kể lại rằng, mười ba năm trước, tôi bị bỏ rơi trên bậc thềm nhà. Không ai biết gia đình tôi đã xảy ra chuyện gì; chỉ đơn giản vào ngày đó, tôi xuất hiện trước thềm nhà. Tôi sống như vậy, trải qua mười ba năm không biết thực sự mình là ai, thuộc về nơi đâu, và điều đó không khỏi làm tôi bồn chồn khó chịu. Tôi không biết liệu việc không-có-tên có phải là nguồn gốc của quá nhiều sự khinh miệt về tôi hay không, nhưng nếu đúng là vậy, thì tại sao chứ? Đó chẳng phải lỗi của tôi khi không ai kể cho tôi bất cứ thứ gì về bản thân mình. Mọi người thêu dệt một câu chuyện bi thương về nguồn gốc của tôi, và tất cả những gì tôi muốn và chạy thật xa, trốn tránh tất cả. Nhưng điểm đến dường như vô định, không có nơi nào tôi có thể đến. Và cho dù họ có vô sỉ với tôi như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể chịu đựng được cảm giác cô độc khi không có ai bên cạnh. Có những điều mà chính tôi cũng không thể lý giải về bản thân mình; chẳng hiểu tại sao tôi dường như hoàn toàn phụ thuộc vào sự hiện điện của những người xung quanh, bất kể họ là ai.
Làn gió nhẹ khô khốc thốc vào mặt tôi. Bất giác run lên, ngước mắt nhìn khung trời đông xám xịt, dường như có thể nhìn được đường chân trời từ những rặng cây. Có vẻ như sắp mưa, hoặc có thể có tuyết. Mặc dù đoán trước là sẽ có tuyết, toàn bộ cơ quan miễn dịch của tôi quả thật rất tệ, và tôi biết tôi sẽ bị cảm bất cứ lúc nào. Chẳng muốn gây thêm phiền phức cho các Mẹ, nên tốt nhất là tôi nên vào trong để tránh tuyết. Ngay khi tôi đứng dậy, bên tai xuất hiện một tiếng động lạ.
Tôi thậm chí còn không kịp nhìn lên khi một thì gì va vào cổ họng tôi, Tôi thở hổn hển khi lảo đảo bước lùi lại. Đảo mắt nhìn xuống xem vật gì đã va phải tôi, tôi lướt thấy vô số sợi lông. Là một con quạ. Tôi vốn yêu chim, vì vậy không do dự, tôi quỳ xuống, nâng chú chim nhẹ nhàng trong bàn tay. Chú chim khá lớn nhưng không nặng lắm. Chú chim khẽ kêu lên một tiếng, tôi tỉ mẩn ngồi xuống, tránh làm đau nó. Nhanh chóng, tôi ngồi đó, nhẹ nhàng vuốt ve bộ cánh mềm. Và khi buông tay ra khỏi đôi cánh, chợt nhận ra những ngón tay đã vị vấy máu.
Tôi khẽ rít lên: “Bạn bị thương rồi!”
Chú quạ khẽ phát ra âm thanh tựa như tiếng rên khẽ của con người. Chú cố nhấc đôi cánh nhưng chỉ vô vọng. Đột nhiên tôi cảm giác mình thật vô dụng, chẳng có cách nào chăm sóc chú quạ.
Rồi đột nhiên, chú quạ cất tiếng nói. “Là bạn…” Âm thanh vang lên nhẹ nhõm.
“Tớ ư?” Tôi bối rối hỏi. “Tôi sao?”
Chú chim cố dịch chuyển đôi cánh một lần nữa và lại cất tiếng rên khe khẽ. “Bạn thực sự giống cô ấy.” chú chim nhỏ thì thầm. Có vẻ nó không nhận ra rằng tôi đang lắng nghe.
Lắc đầu thật mạnh. Tôi có thể nghe nó nói, nhưng làm sao mà một chú chim có thể biết nói được chứ? Có thể là tôi đã ngủ gật dưới gốc cây và tất cả chỉ là một giấc mơ. Nói chuyện với chim có vẻ là thứ ngớ ngẩn nhất mà tôi mơ. Tôi đặt nó trên thảm cỏ một lúc, trong khi cởi bỏ lớp áo khoác mỏng của mình. Tôi sẽ cóng, nhưng chắc sẽ không đến nỗi chết đâu. Từ lượng máu rỉ ra chảy đến ngón tay, tôi có thể nói rằng chú chim không còn nhiều cơ hội sống. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn phải cố. Đặt chiếc áo khoác lên váy, tôi cẩn trọng nâng chú chim nhỏ dậy, quấn quanh người nó những mảnh vải.
“Mình bị điên rồi sao?” Tôi tự vấn chính mình.
“Không đâu.”, chú chim nhỏ đáp lời.
Tôi thở dài trong vô vọng. “Bạn là một con quạ biết nói. Tớ điên mất rồi.”
“Tớ cũng là người, như cậu vậy. Thực ra, chúng ta giống nhau nhiều hơn những gì cậu nhận ra đấy.” Cậu dường như hối tiếc đã nói ra điều đó, nên sau đó cậu im bặt.
Vậy ra rõ ràng là tôi giống một con quạ tự-cho-mình là người. Thật là quái đản. “Ý cậu là sao?”
Bây giờ cậu đã cẩn trọng trong việc lựa chọn từ ngữ hơn. “À ừm, chúng ta đúng là thuộc nhóm người khá là … khác nhau.”
Cậu tỏ ra không được tự nhiên khi trả lời. “Chúng ta kết nối với tâm hồn nhiều hơn những người bình thường. Mối liên kết này tạo cho chúng ta khả năng tiếp cận những sức mạnh không thể thấy được trong và xung quanh chính chúng ta.”
Tôi băn khoăn rất lâu. “Ý cậu là ma thuật hay thứ gì đó tương tự?” Tôi hỏi. Thật là khó để tin được, bởi vì tôi luôn luôn được dạy bảo rằng những thứ đó không tồn tại. Nhưng tôi luôn luôn mong muốn điều đó xảy ra.
“Chính xác” cậu đáp, chiếc đầu gật nhẹ. “Và bởi vì chúng ta có được sức mạnh này, luôn có những kẻ muốn chiếm đoạt nó cho những mục đích xấu xa. Nhưng bởi vì đó là khả năng thiên bẩm, họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để cướp nó. Họ là những thợ săn, họ tấn công chúng ta bởi vì sự đố kị, và cũng bởi vì họ xem chúng ta như một mối đe dọa. Họ đã bắt rất nhiều người trong số chúng ta đem ra phục vụ cho những cuộc nghiên cứu khoa học.” Giọng nói của chú chim trở nên đắng chát.
Và chú chim kể cho tôi nghe rằng tôi thuộc về một nhóm người sử dụng phép thuật, và luôn bị săn lùng vì điều đó. Nhưng cho dù điều có có đúng đi chăng nữa, mọi thứ cũng chẳng sáng sủa lên được bao nhiêu. Tôi chưa bao giờ tạo ra một sức mạnh siêu nhiên nào cả, và điều đó cũng chẳng lý giải được vì sao cậu ta lại là một chú chim ./.
your soul is free to see...
FS Team
SiT.
painted by Đặng Hoàng Phương. *Set Me Free*
Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011
Cửu mệnh miêu - [B.P]
Author: Adrenalin at Fictionpress.com
Translator: Bloody Pearl
Genre: Supernatural, Family
Rated: K
Length: oneshot.
Status: Finished
Original link

Cả bọn có 4 người và cậu là thằng con trai duy nhất. Họ gọi cậu là Cậu.
Người chị đầu tiên của cậu là Chị Lớn, là người chiếm gần hết chỗ và là người đá đít đám còn lại nếu chị thấy bọn nó cục cựa quá nhiều. Chị không mang trong mình cái thứ gọi là tính kiên nhẫn hay lòng vị tha, trong khi lại dư dả quyền lực và sự quyết đoán. Điều đó biến chị thành tên cường đạo đầu tiên và, theo Cậu, kinh khủng nhất trong suốt cuộc đời Cậu và các chị.
Chị Tĩnh Lặng thì bị cái thái độ hách dịch đó làm cho mất hết cả nhuệ khí, lại chẳng dám làm gì ngoại trừ việc tránh xa khỏi Chị Lớn. Chị Tĩnh Lặng yêu nhất là sự tĩnh lặng. Thảng hoặc, chị tĩnh lặng tới mức khiến người ta dễ dàng quên mất sự hiện diện của chị mà đáng ra không như thế.
Và người còn lại là Chị Nhút Nhát, kẻ gánh hết cái tâm tính thất thường của Chị Lớn. Chẳng có gì đáng nói về Chị Nhút Nhát, ngoại trừ việc tiếng khóc rấm rứt của chị thỉnh thoảng lại quấy rầy hệ thần kinh của Cậu, mà Cậu là đứa biết nhẫn nhịn nhất rồi đấy.
Cậu nghĩ cứ ngậm bồ hòn làm ngọt mãi thì chả phải khôn ngoan gì; việc đó chỉ tổ làm thỏa mãn cái tính hung hăng của Chị Lớn thôi. Cái sự rắc rối ở đây là, chị ta không hề phí phạm cái danh Chị Lớn; Cậu là con trai, mà còn không thoát khỏi bóng chị ta. Cậu cũng không chắc đó là “sự thật mất lòng” về chị ta hay là về Cậu, nhưng Cậu biết điều đó có nghĩa là, dập chị ta một trận khi chị ta làm họ cáu tiết là một hành động khiêu khích, và chỉ có nước nhận lại sự trả miếng tàn khốc gấp ngàn lần mà thôi.
Đó, là cái luật bất thành văn cả ba chị em cậu đã nhận ra từ rất sớm.
Thật khó khăn khi phải sống cùng ba bà chị trong một cái nơi tù túng thế này. Đương nhiên, như vậy thì có cảm giác thật ấm cúng dễ chịu và an toàn, nhưng cũng cực kì nhàm chán và gò bó, lại còn bị Chị Lớn bành trướng hết diện tích nữa.
Chị Nhút Nhát dường như cũng tự bằng lòng với khoảng không gian be bé được người ta mặc nhiên chia cho, chỉ vì, ờ, họ đâu có đá chị ra ngoài được, nên ít ra chị cũng “được” một chỗ nào đó. Đương nhiên là cái chỗ đó không rộng. Không đủ rộng, chắc chắn là vậy, nhưng chị làm gì có quyết tâm mà làm một cuộc khởi nghĩa giành giật “đất” chứ.
Bằng cách nào đó Cậu không biết, Chị Tĩnh Lặng đã xoay sở kiếm được một chỗ vừa đủ cho mình mà không cần gây chiến với Chị Lớn. Đương nhiên cũng không nhiều, nhưng đã đủ cái chị cần. Bởi vậy, chị chỉ kín đáo ẩn mình trong im ắng. Chị Tĩnh Lặng chưa bao giờ chủ động vơ sự chú ý vào người.
Nguyên khoảng trống còn lại, Chị Lớn và Cậu chia nhau. Có lúc chị rộng hơn, có lúc cậu rộng hơn. Tùy vào từng ngày, vào sức kháng cự và hứng chiến đấu của cả hai.
Nhưng, đó chỉ là lúc đầu thôi.
Rất nhanh, cơ thể họ phát triển chóng mặt và khoảng trống giữa họ đã chẳng còn tồn tại. Cả đám chen chúc nhau đến mức không thể chịu nổi nữa, song họ đã tìm cách tự kiếm cho mình một vị trí thích hợp làm hài lòng mọi người. Chị Lớn vẫn là kẻ đàn áp, dầu cho lẽ ra trong những lúc gần gũi thế này thì phải chiếu cố mà giúp mấy đứa em chứ, và Chị Nhút Nhát lại là kẻ bất đắc dĩ nhận lãnh hết mấy “cử chỉ yêu thương” ấy. Không phải là ác ý, nhưng Cậu đủ hiểu cái cơ cấu địa vị giữa hai người chị để có thể đoán được lần sau thường sẽ kết thúc với nhiều vết thâm tím hơn lần trước.
Và rồi, có một ngày họ không thể chung sống được nữa.
Chị Lớn vừa khóc vừa đạp vừa đẩy chúng, và rồi cuối cùng, một chốc sau, chị rời khỏi. Thật tệ, vì cái đầu chị biến mất trước, và trong một khoảnh khắc nào đó, cái duy nhất còn lại là đôi chân không ngớt đá vào chúng. Chị Tĩnh Lặng chờ một chút, rồi tò mò ra theo.
Không đời nào Cậu bỏ đi để lại Chị Nhút Nhát ở đó, một mình. Cậu hiểu chị, và Cậu biết là chị sẽ không bao giờ chịu xa rời sự an toàn mà chỗ trú thân tạm thời cung cấp cho họ nếu không có người buộc chị phải làm thế. Nhưng Cậu đã quyết rồi; Cậu đánh, đẩy, thúc cho đến khi Chị Nhút Nhát cuối cùng cũng đánh liều rụt rè đi ra ngoài. Về vấn đề di chuyển thì chị thụ động hơn hai người chị em của mình nhiều.
Trước khi tự mình rời khỏi đó, Cậu không quên kiểm tra lại, tránh bỏ sót bất cứ thứ gì; Cậu tự hỏi họ sẽ tự kiếm ăn thế nào nếu thiếu đi nguồn lương thực dồi dào luôn có sẵn đã giúp đỡ họ trong suốt mấy tuần qua, hoặc là, Cậu có thể tìm ra được các chị khi đi khỏi đây không. Thậm chí họ có đáp đến cùng một địa điểm không đã? Nhưng rồi cậu nhún vai rũ sạch mọi lo nghĩ và cứ thế thẳng tiến.
Đó là một quá trình đầy đau đớn, vì lối ra vừa chật vừa dài. Có những lúc Cậu chẳng buồn làm gì để đẩy nhanh cái tiến trình đó, và cứ để mặc mình trôi theo dòng đưa đẩy của những chuyển động hết sức tự nhiên. Cảm giác không dễ chịu lắm, và Cậu hy vọng là mình khỏi phải lặp lại thứ trải nghiệm này lần nào nữa hết.
Rồi đột ngột, một cơn lạnh đáng ghét thốc qua cơ thể Cậu khi Cậu vừa bước chân ra thế giới bên ngoài. Sáng quá; dù cho là dưới mi mắt nhắm chặt, đầu Cậu vẫn tức bưng bưng vì sự đổi thay tàn khốc này. Và đau quá, tệ thật, nỗi đau cào xé vụt trào lên xuyên thấu các cơ quan mà trước giờ cậu chẳng biết mình sở hữu. Không khí xộc mạnh vào buồng phổi Cậu, và cậu gào khóc, lần đầu tiên, trong ngỡ ngàng và nhức nhối. Một tiếng động – thứ âm thanh cậu chưa từng nghe thấy – đột ngột thoi vào lớp màng nhĩ mỏng manh của Cậu, và Cậu bỗng chốc thấy hối hận vì chính hành động ban nãy của mình.
Cái gì đó nóng và ẩm ướt lướt qua lưng Cậu: đó là cảm giác dễ chịu đầu tiên Cậu cảm nhận được, kể từ khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, và rồi Cậu đắm chìm trong cảm xúc ấy. Thứ đó lại quét qua thân mình Cậu, rồi lại biến mất, để rồi lại đến lần nữa, lần nữa, rồi lần nữa, thấm vào cơ thể Cậu một hơi ấm dần lan tỏa. Khi thứ đó ngừng lại, một thứ khác lại đẩy Cậu theo hướng nào đó, nhưng Cậu kháng cự, hoang mang về việc để kẻ khác điều khiển mình dễ dàng như thế liệu có phải là sáng suốt hay chăng.
Nhưng mùi hương này, thật khó mà cưỡng lại. Có một mùi vị thật thân quen toát ra từ cái đó, cái đã quét qua người Cậu, mùi vị Cậu thấy thân thương kì lạ mà chẳng thể giải thích được lí do. Có cả mùi của các chị mà Cậu chưa bao giờ ngửi thấy nữa, và cả tiếng hút sữa. Giờ thì chuyện duy nhất Cậu có thể quan tâm là cơn đói cồn cào trong bụng. Cậu tìm cho mình một bầu sữa, quấn miệng mình quanh đó – và bú. Một thứ chất lỏng chảy tràn vào trong cổ họng thật nhanh, đến mức Cậu bị nghẹn; đau muốn chết, vì chất lỏng đó nóng hổi, hơn bất cứ thứ gì Cậu từng nuốt vào bụng, nhưng Cậu mặc. Thật là hạnh phúc khi được cho ăn sau tất cả những thứ kinh khủng mà cậu vừa phải chịu đựng. Cậu bú, ngấu nghiến mà bú. Cuối cùng, mẹ – Cậu đã định nghĩa được mùi hương thân thuộc đó – nhè nhẹ dụi đầu vào Cậu.
Cậu rên khóc, và nghe một âm thanh lạ lẫm phía trên đầu. Không hình thái, không ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ là cứ không ngớt lặp đi lặp lại gần chục lần, cái âm thanh đó, chảy vào tai Cậu. Khi tiếng động ấy im bặt, Cậu bất ngờ được nâng dậy bởi một thứ không quen, một thứ hình như các chị cũng đã từng có khi chưa mọc lông. Chỉ khác là hồi đó họ khỏe mạnh bình thường, còn thứ này thì mang bốn đường rạch thật dài. Chỉ khác là, nó có thể nhấc bổng Cậu lên không trung. Chuyển động đột ngột khiến đầu óc Cậu quay cuồng, Cậu khổ sở la khóc.
"Nhìn con này này," ai đó cất tiếng.
Cậu co rúm lại đến mức hết co nổi nữa, nhưng một thứ không-lông-lá khác lại chặn mất đường trốn của Cậu.
"Nó là con đực duy nhất, thưa Lệnh Bà Tôn Kính," lại là giọng nói ấy.
"Để ta ngắm nó thử xem," một giọng khác ra lệnh, một chất giọng du dương – trầm, dịu dàng và êm ái.
Thứ đang giữ Cậu lại chuyền Cậu cho một vật khác. Trông có vẻ giống, nhưng thực ra lại không. Năm bộ phận được tách bạch rõ ràng – phải chăng đó là cái đầu và tứ chi? – dài hơn, và nuột nà hơn. Cảm giác bỡ ngỡ, nhưng cũng thật dễ chịu.
"Cậu bé này thú vị đây," giọng nói du dương bình luận.
Hiếu kì, Cậu hé mắt. Mọi thứ lúc đầu thật nhạt nhòa và Cậu chẳng thể nhận ra hình bóng lạ lẫm đang chập chờn trước mắt. Khi đã dần ổn định, Cậu mới nhận thấy một khuôn mặt phía trên mình, những đường nét xa lạ hoàn toàn chẳng liên quan đến các chị – nó nhẵn thín ngoại trừ túm lông trên đỉnh đầu. Và nó còn bự hơn cả Chị Lớn, hơn rất rất nhiều.
"A." Thứ đó nói, với khóe miệng – chắc cái đó gọi là miệng – nhếch lên." Tao cứ nghĩ là một vài ngày nữa mày mới làm được thế kia chứ."
Cậu “meo” lên một tiếng.
"Đúng, mày thiệt tình là một món đồ nhỏ nhắn thú vị ha. Tao ngửi thấy liền. Ai mà nghĩ được là Bastet* sẽ ban cho chúng ta một con cửu mệnh miêu chớ hả?"
Cậu lại “meo” thêm một tiếng nữa.
"Thưa Lệnh Bà Nefertari***, người có chắc con này là một trong số chúng không ạ?" cái giọng đầu tiên giờ lại lên tiếng.
"Ta không bao giờ nhìn lầm," khuôn mặt nói một cách sắc sảo. "Ngươi có nghĩ là đời nào Ramesses*** lại thích ta bằng một nửa so với bây giờ, nếu ta từng sai lầm không?
"Mày biết tao đang nói gì, phải không? Đương nhiên là mày hiểu lời tao nói. Không có con mèo nào có thể hiểu được tiếng người, trừ loài cửu mệnh miêu, mà Bastet đã gửi cho bọn ta để liên lạc với người. Đây mới là kiếp thứ nhất của mày thôi, nên mày chưa biết gì về pháp thuật cũng là điều dễ hiểu,” người đàn bà nói. "Tao sẽ dạy dỗ mày, và cho mày một cái tên. Nhưng khi nào đến lúc đã. Ngay lúc này, mày chỉ cần nhớ một điều thôi: sinh và tử sẽ chỉ là phù du cho tới kiếp thứ chín của mày, và tạm thời mày sẽ chẳng hề phải bận tâm về chúng."
Your soul is free to see...
[B.P]
FS Team
Chú thích:
(*) Cửu mệnh miêu (từ gốc: nine life cat): con mèo có chín mạng.
(**) Bastet: tên một vị phúc thần được người Ai Cập cổ tôn thờ, có đầu mèo, mình người và có quyền năng trong nhiều lĩnh vực.
(***) Ramesses và Nefertari: Ramesses, ở đây là Ramesses II, hay còn được gọi là Ramesses Đại đế là pharaoh thứ 3 của vương triều thứ 19 của Ai Cập. Ông được ghi nhận là một trong những pharaoh vĩ đại, quyền lực và được ca tụng nhiều nhất trong lịch sử Ai Cập cổ. Những người thừa kế ông, cũng như những người Ai Cập sau này gọi ông là "Ông tổ vĩ đại" và xem ông như người cha của quốc gia.
Nefertari là một trong những vị hoàng hậu được cho là đẹp nhất trong lịch sử Ai Cập là người vợ được Ramesses II yêu quí nhất., thậm chí ngôi đền Nefertari là ngôi đền duy nhất tại Ai Cập được điêu khắc tượng vua và hoàng hậu với kích thước ngang nhau chỉ vì Ramesses II quá yêu thương hoàng hậu Nefertari.
Và theo lời tác giả, chú mèo trong truyện được đặt tên là Bastetson.
[B.P]: một câu chuyện khá lạ, mọi người nhận ra mình đang đọc cái gì chứ? ^^
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011
Diablo (cont) - [R.Mi]
Ngày 8 tháng 9 năm 1917.
Trong lúc chờ cơm tối
Nhật kí thân yêu,
Bà ngoại có gì đó là lạ. Bà nói những điều kì cục, như là nhà tớ ‘bốc lên’ (Molly đã giúp tớ đánh vần từ đó) cái mùi quái dị như thế nào, còn có điều gì đó về những cái cây báo điềm gở nữa. Ba vẫn nghĩ Bà bị điên. Molly nói Bà không thật sự ở đây, mà Bà đang ở nơi nào khác cơ, nhưng tớ chẳng hiểu gì hết. Tớ vẫn chạm được vào cánh tay Bà, cho nên Bà vẫn ở đây.
Bà mang theo một cái túi lớn, đựng kẹo bơ nước biển. Ba nói Bà chắc chắn đã lấy trộm vì bạn không thể mua kẹo bơ nước biển ở đây, tại Arkansas. Tớ nghĩ đôi khi Ba mới là người bị điên.
Bà ngoại sẽ ở nhà tớ trong ba tuần nên Má bảo Ba phải cư xử đúng đắn khi bà vẫn còn ở đây. Hôm nay Ba có vẻ không vui.
Má vừa goi mọi người ra ăn tối nên tớ phải đi đây.
Ngày 9 tháng 9 năm 1917.
Dưới cổng vòm sau nhà
Nhật kí thân yêu,
Bà ngoại càng ngày càng hành động kì lạ hơn bình thường.
Má rất lo cho Bà vì Má nói Bà ngày càng già đi và người già thường có rắc rối với đôi tai của họ. Khi tớ già đi, tớ chẳng muốn tai tớ bị gì hết! Tớ thích lắng nghe tiếng chim chiêm chiếp, tiếng nước và tiếng cười.
Bà ngoại và Molly rời nhà từ sớm để kiếm vài loại lá cho Bà. Có rất nhiều lá trên cây và trong bụi rậm quanh nhà chúng tớ, nhưng Má nói Bà cần một loại lá đặc biệt. Bà sẽ nói chuyện với ngôi nhà, Má nói vậy.
Tớ đã thử trò chuyện với những bức tường nhưng chúng chẳng đáp lại gì cả. Có lẽ những ngôi nhà chỉ nói chuyện với ai chúng muốn, hoặc có thể chúng chỉ nói chuyện với người già.
Ba đang chơi đàn nên có nghĩa là Ba đang vui. Tớ sẽ lại xin Ba dạy tớ chơi đàn. Có thể lần này Ba sẽ đồng ý. Tớ không hiểu tại sao Ba vẫn chơi đàn dù những ngón tay của Ba không được khỏe.
P.S. Hôm nay tớ đã uống nhiều trà đá hơn nhưng đừng nói với Má đó!
Ngày 9 tháng 9 năm 1917
Buổi tối
Nhật kí thân yêu,
Điều gì đó thực sự kì lạ khi Bà và Molly về nhà.
Molly bước vào nhà với một cái lọ lớn đựng rất nhiều những cái lá đặc biệt của Bà, ngay lúc đó, tất cả cửa trên lầu đóng sầm lại.
Má la Bennett thôi đóng sầm cửa đi, nhưng anh ấy vẫn đang ở dưới nhà với mọi người mà.
Ba lên lầu để mở của nhưng chúng đều bị kẹt hết cả. Tối nay cả nhà sẽ ngủ tầng dưới vì tất cả phòng ngủ đều ở trên lầu và chúng tớ không thể vào phòng nữa rồi. Martha, cô búp bê vải của tớ, đang ở trên gác, trên giường tớ và cô bé rất sợ tối. Ba nói cho đến sang mai cô bé vẫn sẽ ổn thôi.
Tớ mong là vậy.
Ngày 10 tháng 9 năm 1917
Dưới cổng vòm sau nhà
Nhật kí thân yêu,
Ngôi nhà đang trở nên ích kỉ với Bà. Khi tớ thức dậy sáng nay, Bà đang khóc. Bà nói ngôi nhà đã nói những điều tồi tệ với Bà. Tớ không còn thích ngôi nhà nữa nếu nó trở nên ích kỉ với Bà.
Molly nói với tớ điều gì đó cực kì tồi tệ sắp sửa xảy ra, nhưng chị ấy không biết là điều gì. Ba nói chuyện đó thật ngớ ngẩn. Tớ không muốn ngôi nhà trở nên ích kỉ với cả nhà nên tớ đã ôm một cánh cửa sớm nay. Tớ mong chuyện đó sẽ làm ngôi nhà thấy khá hơn và nó sẽ không làm Bà ngoại khóc nữa.
Tất cả lá trong cái lọ của Bà đã chuyển sang màu đà.
[R.Mi]: Thấy cái hình đầu tiên không? Vâng, hình minh họa cho rag doll (búp bê vải) đấy ạ :P, đừng hỏi Rin sao nó quái dị thế kia, tất nhiên vì nó là zombie rag doll mờ (minh họa cho truyện kinh dị nó phải thế chớ^^). Nói vậy thôi chứ con búp bê của bé Amelia không có kinh dị thế đâu (đừng tưởng thiệt tội em nhỏ^^), để đền bù cho em nó sau đây mới là hình minh họa con búp bê chính hiệu nha ~~~:
Your soul is free to see...
[R.Mi]
F.S Team
Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011
Diablo - [R.Mi]
Original name : Diablo
Author : luckynamegame from fictionpress
Genre : horror, supernatural, longfic
Original link
Translator : Rin
Summary : Năm 1917 ở bang Arkansas, một cô bé tên Amelia Porter đã ghi lại những chuyện kì lạ xảy ra đã dẫn đến cái chết đột ngột của toàn bộ gia đình cô. Nhật kí của cô bé là bằng chứng còn lại duy nhất của vụ án...
Barkforth năm 1960, Thời báo Arkansas:
[R.Mi]
F.S Team




