-->
Hiển thị các bài đăng có nhãn Family. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Family. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Love is the solution - [C.R]

Author : Unknown

Translator : Crystal Rainbow

Genre : General

Rated : K

Length : oneshot

Status : Finished


Love is the solution


Cậu bé là quý tử của một cặp vợ chồng hiếm muộn sau 11 năm chung sống. Họ yêu thương nhau và trong mắt họ cậu là môt thiên thần nhỏ. Khi cậu chừng hai tuổi, một buổi sáng nọ, người cha tình cờ nhìn thấy một lọ thuốc mất nắp. Vì đã muộn giờ làm, ông bảo vợ đậy nắp lọ thuốc và cất nó vào tủ. Người mẹ bận rộn việc bếp núc đã quên béng lời chồng dặn.

Cậu bé nhìn thấy chiếc lọ và hiếu động chạy lại, bị mê hoặc bởi màu sắc sặc sỡ của nó, cậu uống cạn lọ thuốc. Nó là loại thuốc có độc tính, được dùng cho người trưởng thành với liều lượng nhỏ. Khi cậu bé ngã quỵ xuống, người mẹ cuống lên, vội vàng đưa cậu vào bệnh viện, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Đôi tai người mẹ ù đặc đi, dường như bà sắp gục ngã. Nỗi sợ hãi kinh hoàng về giây phút đối diện với chồng xâm chiếm lấy bà.

Người cha dường như đã quẫn trí, bước đến bên thân thể bất động của đứa con yêu dấu, ông nhìn vào mắt vợ và thốt ra bốn từ.

Bạn nghĩ nó có thể là gì?

Người chồng âu yếm nhìn vợ “I Love You Darling"

Phản ứng của người bố thật khiến không ít người giật mình. Đứa con đã không còn nữa. Ông biết sẽ không thể nào đưa con về lại bên mình nữa. Trách móc người mẹ sẽ cũng chẳng được ích gì. Bên cạnh đó, nếu ông bỏ chút thời gian để cất lọ thuốc đi, chuyện sẽ không đến nước này. Không cần thiết phải gán tội lỗi lên bất cứ ai. Bà cũng đã mất đứa con rứt ruột đẻ ra của mình, một mất mát quá lớn. Tất cả những gì bà cần lúc này là sự an ủi và đồng cảm của chồng thân yêu. Và đó cũng là những gì ông đã trao cho bà.

Đôi khi trong cuộc sống, ta bỏ phí thời gian đi tìm câu trả lời liệu ai là người phải chịu trách nhiệm, liệu ai là người có lỗi, ngay cả trong những mối quan hệ, trong công việc, hay thậm chí là tất cả những người xung quanh. Cứ vậy ta bỏ lỡ một thứ rất quý giá của những mối quan hệ ràng buộc giữa con người với nhau, đó là hơi ấm của của sự cổ vũ, ủng hộ, khuyến khích nhau trong cuộc sống. Dù gì đi nữa, chẳng phải tha thứ cho người ta yêu thương là việc làm dễ dàng nhất trên đời sao? Hãy trân trọng những gì bạn có. Đừng làm nhân lên nỗi đau, nỗi thống khổ mà hãy xoa dịu chúng bằng sự khoan dung của bạn.

Nếu tất cả mọi người đều nhìn thế giới bằng lòng vị tha, thì mọi vấn đề đều có thể được giải quyết.
Hãy rủ bỏ lòng ganh ghét, đố kị, thù ận, ích kỷ và nỗi sợ hãi trong lòng, và bạn sẽ nhận thấy mọi việc không khó như bạn nghĩ.

Chúc bạn thành công.


Your soul is free to see...
Translated by [C.R]
F.S Team

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Chuyện cây táo - [B.P]

Title: Chuyện cây táo.

Author: Unknown

Translator: Bloody Pearl

Genre: General, Family

Rated K

Length: Oneshot

Status: Finished.

Original link



Cách đây rất lâu rồi, có một cây táo lớn. Một cậu bé nọ rất thích đến chơi với cây mỗi ngày. Cậu trèo lên ngọn cây, ăn quả táo, và thiếp đi dưới bóng cây mát lành… Cậu bé yêu cây táo còn cây cũng rất thích chơi với cậu.

Thời gian trôi đi… cậu bé lớn lên và không còn chơi với cây táo hằng ngày nữa. Một ngày kia, cậu bé trở về gặp cây, mang theo vẻ mặt buồn bã. “Đến chơi với ta nào,” cây táo gọi cậu bé. “Tôi đâu còn là trẻ con nữa, tôi không còn chơi với cây nữa đâu.” Cậu trả lời, “Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua chúng.” “Xin lỗi cậu, ta không có tiền… nhưng cậu có thể hái hết táo của ta đem bán. Như thế, cậu sẽ kiếm được tiền.” Cậu bé trở nên thật phấn khởi. Cậu chộp lấy tất cả táo trên cây rồi hạnh phúc mà rời khỏi. Cậu bé chẳng bao giờ trở lại sau lần đó. Cây táo rất buồn.

Lại một ngày khác, cậu bé lại đến và cây rất đỗi vui mừng. “Đến chơi với ta nào”, cây lại nói. “Tôi không có thời gian để vui đùa. Tôi phải làm việc nuôi gia đình. Chúng tôi cần một mái nhà che đầu. Cây có thể giúp tôi không?” “Xin lỗi cậu, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành nhánh của ta mà cất nhà.” Vì thế cậu bé chặt hết cành cây rồi vui vẻ rời đi. Cây táo rất hài lòng khi thấy cậu bé hạnh phúc, nhưng cậu chẳng bao giờ trở lại nữa. Cây táo một lần nữa trở nên âu sầu và lủi thủi một mình.

Vào một ngày hè oi bức, cậu bé trở lại và cây táo lại thấy vui mừng. “Đến chơi với ta nào!” cây nói. “Tôi đang trở nên già cỗi và chán chường. Tôi muốn được đi du thuyền để thư giãn. Cây có thể cho tôi một chiếc thuyền không?” “Hãy dùng thân ta mà đóng thuyền. Cậu có thể rong ruổi ngoài khơi xa và trở nên hạnh phúc.” Cậu bé đốn thân cây để làm một chiếc thuyền. Cậu dong thuyền đi chu du và không xuất hiện suốt quãng thời gian dài.

Cuối cùng, cậu bé trở lại vào rất nhiều năm sau. "Xin lỗi cậu, cậu bạn nhỏ của ta. Nhưng ta chẳng còn gì để cho cậu nữa. Chẳng còn táo để cậu ăn…” cây nói. “Tôi đã rụng hết răng không còn cắn được táo nữa” cậu bé trả lời. “Cũng chẳng còn cành lá cho cậu leo trèo” “Tôi đã quá già để làm việc đó rồi” cậu bé lại nói. “Ta thật sự không thể cho cậu bất cứ điều gì nữa… cái duy nhất ta còn lại chỉ có bộ rễ đang mất dần sức sống này” Cây táo nói trong làn nước mắt. “Bây giờ tôi chẳng cần gì nhiều, chỉ thiếu một nơi để nghỉ ngơi. Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc đời rồi.” Cậu bé trả lời. “Tốt quá! Rễ cây già là nơi tuyệt nhất để ngả lưng. Lại đây, lại đây với ta và nghỉ ngơi đi nào.”

Cậu bé ngồi xuống, và cây táo hạnh phúc mỉm cười, rưng rưng nước mắt.

Đây là một câu chuyện không dành cho riêng ai. Cây táo chính là cha mẹ chúng ta. Bất chấp mọi điều, những bậc sinh thành sẽ luôn ở đó chờ đợi ta, và sẵn sàng cho đi tất cả để khiến chúng ta hạnh phúc.

Your soul is free to see…

[B.P]

F.S Team

Lời người dịch: Hầu hết người đọc câu chuyện này đều nghĩ rằng cậu bé đối xử với cây táo thật nhẫn tâm, nhưng thực tế, đó lại là những gì chính chúng ta đang làm với cha mẹ mình. Một câu chuyện có lẽ không xa lạ, nhưng [B.P] vẫn quyết định dịch, để tặng cho những ai còn có gia đình ở bên.