-->
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hurt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hurt. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Love is the solution - [C.R]

Author : Unknown

Translator : Crystal Rainbow

Genre : General

Rated : K

Length : oneshot

Status : Finished


Love is the solution


Cậu bé là quý tử của một cặp vợ chồng hiếm muộn sau 11 năm chung sống. Họ yêu thương nhau và trong mắt họ cậu là môt thiên thần nhỏ. Khi cậu chừng hai tuổi, một buổi sáng nọ, người cha tình cờ nhìn thấy một lọ thuốc mất nắp. Vì đã muộn giờ làm, ông bảo vợ đậy nắp lọ thuốc và cất nó vào tủ. Người mẹ bận rộn việc bếp núc đã quên béng lời chồng dặn.

Cậu bé nhìn thấy chiếc lọ và hiếu động chạy lại, bị mê hoặc bởi màu sắc sặc sỡ của nó, cậu uống cạn lọ thuốc. Nó là loại thuốc có độc tính, được dùng cho người trưởng thành với liều lượng nhỏ. Khi cậu bé ngã quỵ xuống, người mẹ cuống lên, vội vàng đưa cậu vào bệnh viện, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Đôi tai người mẹ ù đặc đi, dường như bà sắp gục ngã. Nỗi sợ hãi kinh hoàng về giây phút đối diện với chồng xâm chiếm lấy bà.

Người cha dường như đã quẫn trí, bước đến bên thân thể bất động của đứa con yêu dấu, ông nhìn vào mắt vợ và thốt ra bốn từ.

Bạn nghĩ nó có thể là gì?

Người chồng âu yếm nhìn vợ “I Love You Darling"

Phản ứng của người bố thật khiến không ít người giật mình. Đứa con đã không còn nữa. Ông biết sẽ không thể nào đưa con về lại bên mình nữa. Trách móc người mẹ sẽ cũng chẳng được ích gì. Bên cạnh đó, nếu ông bỏ chút thời gian để cất lọ thuốc đi, chuyện sẽ không đến nước này. Không cần thiết phải gán tội lỗi lên bất cứ ai. Bà cũng đã mất đứa con rứt ruột đẻ ra của mình, một mất mát quá lớn. Tất cả những gì bà cần lúc này là sự an ủi và đồng cảm của chồng thân yêu. Và đó cũng là những gì ông đã trao cho bà.

Đôi khi trong cuộc sống, ta bỏ phí thời gian đi tìm câu trả lời liệu ai là người phải chịu trách nhiệm, liệu ai là người có lỗi, ngay cả trong những mối quan hệ, trong công việc, hay thậm chí là tất cả những người xung quanh. Cứ vậy ta bỏ lỡ một thứ rất quý giá của những mối quan hệ ràng buộc giữa con người với nhau, đó là hơi ấm của của sự cổ vũ, ủng hộ, khuyến khích nhau trong cuộc sống. Dù gì đi nữa, chẳng phải tha thứ cho người ta yêu thương là việc làm dễ dàng nhất trên đời sao? Hãy trân trọng những gì bạn có. Đừng làm nhân lên nỗi đau, nỗi thống khổ mà hãy xoa dịu chúng bằng sự khoan dung của bạn.

Nếu tất cả mọi người đều nhìn thế giới bằng lòng vị tha, thì mọi vấn đề đều có thể được giải quyết.
Hãy rủ bỏ lòng ganh ghét, đố kị, thù ận, ích kỷ và nỗi sợ hãi trong lòng, và bạn sẽ nhận thấy mọi việc không khó như bạn nghĩ.

Chúc bạn thành công.


Your soul is free to see...
Translated by [C.R]
F.S Team

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

The mourning sky - [SiT]


Tittle: The mourning sky
Author: Dear December at Fictionpress.com
Translator: Silent Tears
Genre: Tragedy/Hurt/Comfort
Rated: T
Length: one-shot
Status: Finished

~oOo~

Mưa, dần dà ngưng đọng thành tuyết , nặng nề buông xuống từ khoảng không ẩm ướt xám xịt. Thảm cỏ vẫn mang bộ mặt hứng khởi tươi vui mặc cho làn tuyết trắng xóa tấn công dữ dội, như muốn mọi ánh sáng tươi mới lấp lánh trở nên rực rỡ nhất, làm bừng lên một chút sức sống le lói trong khoảng không cô độc này.
Giọt mưa vội vã trút như trút nước thừa lên mặt đất, tưởng chừng có thể nhấn chìm vạn vật, như thể mọi thứ đang xấc xược đắc tội gì lớn lắm.
Đã năm giờ chiều, dòng người hối hả bước những bước dài cả dặm trở về nhà, giống như đàn kiến lúc nhúc bò về tổ vậy. Chiếc-ô-đỏ xuất hiện rất nổi bật giữa một rừng ô đen kịt và chi chít áo mưa. Vật-thể-khác-thường đó thuộc về cô gái George Crawlie, hay ngắn gọn là George. Crawlie chưa bao giờ thích màu đen cả. Màu đen vô hồn đó đôi khi làm cô cảm thấy rùng mình sởn gai ốc.
Cô bước nhanh hòa trong dòng người trầm mặc u uất đang qua-đường-như-một-lập-trình-có-sẵn. Xuôi theo đám đông xô đẩy nhau tiến về phía trước, George vô thức bị đẩy sang một con đường đen kịt u ám khác. Cô ngước mặt nhìn lên những vạt mây hờ hững phủ kín che dấu một màu xám u buồn.
Tại sao bầu trời có vẻ như đang òa khóc vậy? George khựng lại, đôi mắt vẫn không rời khỏi trạng thái nghiêng nghiêng ngửa mặt lên trời, cô ngắm bức họa trời đông. Gió nổi lên rít từng cơn ớn lạnh, thì thầm bên tai cô, lá úa bay một cách rất không có trật tự trong không trung, mảng cỏ xanh vẫn từng đợt rung lên xào xạc. Cô khẽ khép mi mắt, hít thật sâu.
Là một bản nhạc.
Vạn vật đang cùng nhau cất lên một bản nhạc, mà chỉ những người thực sự muốn dừng lại để lắng nghe, mới có thể cảm nhận được.
Không có ngôn từ, chỉ có những giai điệu sót lại, nhẹ mà vang. Như bản phối của âm thanh và màu sắc. Không thể còn cách nào khác để cảm nhận được những giai điệu đó, ngoài việc dừng lại, và lắng nghe. George dường như bị những giai điệu trầm lắng mê hoặc mạnh mẽ đến mức không nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi thúc giục điên cuồng, cả tiếng rít chói tai của chiếc xe phanh gấp và tiếng la thất thanh của người qua đường. Cho đến khi đèn xe chiếu thẳng vào người, cô mới giật mình quay lại và bất giác thấy chiếc xe đang trượt dài về phía cô. Khoảnh khắc đó, đã không đủ thời gian để cô cất lên một lời nào.
Vạn vật mờ ảo, âm thanh trở nên lùng bùng không rõ ràng, giọng nói khinh miệt làm đầu óc cô trở nên rối tung lên, rung lắc mạnh như những đợt sóng ồ ạt nơi đại dương. Một cách chậm rãi, cô đưa mắt nhìn xung quanh, và cô thấy sắc đỏ. Mọi vật ngập trong sắc đỏ thẫm đáng sợ.
Những mảnh vỡ trên mặt đường, chiếc xe trắng tinh trở nên bẩn thỉu, vây quanh thân thể cô.

Và cô cười.
Thể xác cô, hoàn toàn, không có một chút đau đớn nào cả.
Những bàn tay nâng cô lên cáng. Thứ gì đó lành lạnh đặt úp vào miệng. Cô có thể cảm nhận được luồng khí oxy chạy dọc cơ thể, như muốn chiếm lĩnh luôn cả phần tâm hồn ít ỏi còn sót lại. Những xúc cảm trở nên trống rỗng. Cô yếu ớt nâng cánh tay lên, vô thức nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng đỏ tươi tuôn ra như suối.
George lại khẽ mỉm cười.
Vì…
Sắc đỏ là màu yêu thích của cô.
~oOo~
Your soul is free to see...
[SiT]

FS Team