-->

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Tears - [SiT]


Author: Kimra at Fictionpress

Gerne: General

Length: one-shot

Status: Finished

Rated: T

Translated by: SiT

~oOo~

Chẳng có cái quái nào cả, hoàn toàn không. Chẳng có lấy một lý do cho mớ hỗn độn phức tạp làm những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi cô gái trẻ.


Đã mất một tháng, để cô nhận ra chính xác thì chuyện gì đã xảy ra. Một tháng quên đi thực tại. Chỉ vì khi bỗng dưng thức tỉnh, cô biết rằng, khoảnh khắc đó, cô sẽ bật khóc. Một lần nữa…

Một ngày thứ Bảy như mọi ngày thứ Bảy khác, hoặc có thể là Chủ nhật, trong chuỗi ngày vô tận cảm thấy cơ thể hoàn toàn thừa thải, rảnh rỗi đến đáng sợ. Đây là điều cô chắc chắn.


Cô biết rằng, mình đang sợ hãi trong tuyệt vọng, và sự trầm cảm đó có khuynh hướng làm cô muốn say trong giấc ngủ dài mộng mị, hay muốn đi đến một nơi nào khác… Nhưng cô hoàn toàn không chắc rằng sự phiền muộn đó, là thật, hay chỉ là ảo giác, nhưng sự thật là, nó đang hiện hữu quanh cô, như chực lấy đi vĩnh viễn chút sức lực yếu ớt sót lại của cơ thể và tâm hồn cô, như lẽ bắt buộc là nó phải vậy.


Và một tháng để nhận ra hiện thực, những giọt nước mắt cứ muốn tuôn trào. Một lần nữa…

Và cô đã cố, cố hết sức, cố bằng mọi cách, để có thể có ai đó đến bên cô. Như một ý thức tự nhiên, cô thực sự đã rất muốn có một người bạn để cùng đi dạo phố, một gia đình để ngồi cạnh nhau và tán gẫu, một em mèo để cuộn tròn trong vòng tay cô, gì cũng được, bất kì sự lựa chọn nào cũng tốt hơn là những gì cô đã chọn để sống. Và cô đã cố, cố rất nhiều. Nhưng không ai trong số họ hiểu được cô đã cố gắng đến mức nào để tỏ ra vui vẻ hòa đồng, và khi cô hỏi họ, những giọt nước mắt ngưng trên ánh nhìn. Nhưng họ đã có những mối quan tâm lớn hơn cô, quan trọng hơn cô. Không phải là cô…


Chẳng phải khi bạn quan tâm đến một người, sẽ có một dấu hiệu thông báo sao? Dấu hiệu đó nằm ngay trung tâm mỗi người, ngay lập tức thúc giục khi bạn có thể dẹp bỏ mọi thứ để quan tâm đến người đó, chẳng phải hay sao? Bảo vệ họ? Hay chỉ cần ngồi ngay cạnh trong căn phòng nhỏ? Nhưng sự thực đối với cô thì không có vẻ gì là giống như vậy. Không ai thậm chí hỏi cô liệu rằng cô có ổn không.


Đó có thể là lỗi của chính cô, che dấu mọi cảm xúc dưới con mắt của mọi người, không bao giờ thể hiện rằng cô cần họ, trong khi, thực ra, là cô rất, rất cần…


Lại là nước mắt. Lần này nó đe dọa cô, ngập lấy tâm hồn cô, khi choàng tỉnh, nhận ra rằng, cô thật sự rất cô đơn, rằng cô phải bước tiếp con đường này bằng đôi chân của chính cô. Là chính cô…


Và vì một mớ lý do nào đó, tương lai vỡ vụn ngay trước mắt cô.


Cô trở nên hay cáu kỉnh và ra dáng mạnh mẽ cứng cỏi, như cô vẫn luôn cho mọi người thấy, khi cô đang cảm nhận được cô đang đứng trên bờ vực của một-sự-đổ-vỡ. Sự giận dữ là giai đoạn cuối cùng trước sự đổ vỡ tuyệt vọng, hay chính sự tuyệt vọng đổ vỡ là bước cuối cùng trước sự giận dữ cáu kỉnh? Cô đoán điều đó còn phụ thuộc vào hoàn cảnh. Nhưng sự giận dữ đó là thứ đã làm cô kiệt sức, cô đơn, là thứ cô đã cố tình tỏ ra khi thật sự cần một ai đó ở bên. Nhưng cô đã thách thức với mọi thứ, bất kì thứ gì làm cô quên đi sự tồn tại đến thừa thải của mình.


Cô đã đi như vậy được một tiếng, hoặc có thể là hai, dọc xuống khu phố mua sắm, ghé thăm hầu như tất cả quầy hàng ở đây, ngắm nhìn tất cả, cố để không suy nghĩ lung tung, nhưng không thể ngăn được dòng suy nghĩ đó. Cô không mua gì cả, vẫn cứ mường tượng về nơi cô thuộc về, những thói quen trở nên không còn có ý nghĩa nữa, cuộc sống không còn có ý nghĩa nữa; vậy ai sẽ dùng mấy thứ cô mua về này chứ. Chẳng có ý nghĩa gì cả, cô chỉ là vô thức đi theo dòng suy nghĩ miên man mà cô mơ hồ nghe thấy. Cô không mua bất kì thứ gì, lần đầu tiên cảm thấy những bước chân trở nên nặng nề, lần đầu tiên cô ước cô có thể đạp đổ tất cả.

Đúng, Đạp Đổ. Cô bước vào siêu thị quen thuộc. Ngang qua bãi đỗ xe, chẳng có thứ đồ rẻ tiền nào để mà ngắm nghía, chẳng có thứ gì làm cô phải xao nhãng, và dòng suy nghĩ nặng trịch vẫn cứ bám lấy cô. Cô đang nghĩ cái gì vậy? Đến cô còn chẳng dám chắc thực ra mình đang nghĩ cái gì nữa. Về cuộc sống hiện tại, về sự cô đơn, về tương lai bất định, về thời gian cô đã chẳng thể nắm bắt, về một quá khứ đã xa. Tất cả trở nên mờ nhạt, tạo nên một bức họa không rõ, của thất bại, và sự phù phiếm.


Cô bước vào trung tâm mua sắm, ngay lập tức cảm thấy có điều gì đó như ngăn cô lại. Ý thức một cách rõ rệt rằng nơi đây thực sự rất quen thuộc, và người cô quen biết có thể đến đây. Cô lưỡng lự, không có thể dễ dàng lý giải được cảm xúc của cô, một cảm giác sợ hãi khi bắt gặp khuôn mặt quen biết; cũng lại muốn họ thấy cô và dừng lại mọi thứ trước khi tất cả bị đạp đổ. Nhưng, chẳng có gì xảy ra cả, không ai đến và cũng chẳng thứ gì được ngăn chặn cả. Cô chỉ có thể làm một việc duy nhất, chạy thằng vào phòng vệ sinh, xuýt xô những người đang chỉnh trang đầu tóc hay rửa tay ở đó. Rồi cô khóa chặt mình trong một khoang toilet.

Và những giọt nước mắt đã lăn dài tự lúc nào, cô đã chạy không kịp. Không kịp những giọt nước mắt. Những cảm xúc trong cuộc đời cô, những cảm xúc cô đã trói chặt để kiểm soát đống lộn xộn trong tâm trí cô, đạp đổ hết cảm xúc của cô,làm cô vứt bỏ hết tất cả, và giờ đây, tất cả những gì cô có thể làm là để những giọt lệ thực hiện nhiệm vụ của nó. Tiếng nấc nghẹn cất lên từ con tim thâu qua bức tường gạch, vọng lại từ vách phòng. Cô tự hỏi tại sao không ai hỏi cô liệu rằng cô có ổn không, biết rằng cô đang khóc ở nơi mặc dù không yên tĩnh, nhưng cũng đủ để không thể ngăn tiếng ồn từ khoang toilet của cô.


Đã rất lâu, chắc là ba mươi phút, cô cứ ngồi đó và khóc. Hoặc có thể là hơn. Từng lượt người xì xầm ngoài cửa. Họ bàn tán về cô, vì họ nghe cô khóc. Cô muốn đấm mạnh vào tường. Không thể lý giải nổi những giọt nước mắt đến từ đâu. Cô độc. Cô dần nhận ra và điều đó càng làm cô đau đớn hơn. Nhưng chẳng phải là đã một tháng rồi sao? Sự cô độc ăn mất phần tồn-tại trong con người cô, và dần dần làm cô ngạt thở.


Và như cô cầu nguyện, ít lâu sau, có ai đó ngập ngừng bước tới trước cánh cửa khoang toilet, hỏi rằng liệu cô có ổn không. Người ấy đến từ khi nào vậy, hàng giờ đồng hồ rồi ư? Cô loạng choạng mất phương hướng bởi hàng nước mắt ướt đẫm chiếc sơ-mi. Cô đáp rằng cô vẫn ổn. Là một lời nói dối. Nhưng cô đã trả lời như vậy. và người ấy lặng lẽ hỏi thêm gì đó, và đó là tất cả những gì cô có thể nhớ. Và nụ cười vụt sáng trên môi cô, cho một khoảnh khắc nỗi buồn khắc tên hạnh phúc. Trên trần gian còn rất nhiều người tốt, những người luôn quan tâm và chia sẻ, cho dù họ chẳng biết cô là ai. Họ thực sự đã hỏi thăm cô, và cô cảm thấy biết ơn hơn tất cả những gì họ cảm nhận được. Cô cất lời cảm ơn. Và có lẽ, đó là lời cảm ơn xuất phát từ nơi sâu nhất, kín nhất, trong tâm hồn cô. Họ sẽ chẳng bao giờ biết cô đã cần lời động viên của họ đến nhường nào.


Và cô lấy lại được bình tĩnh, từng chút từng chút một, những giọt nước mắt dần tan biết và hong khô trên má. Vẫn còn đó sự cô độc trống trải, nhưng dường như đã bị kìm hãm. Mấy ngày sau đó, cô lại cảm thấy muốn bật khóc mỗi khi nhịp sống chậm lại. Gia đình cô không nhận ra điều đó. Cô cố để nói với họ, nhưng bằng cách nào chứ? Và những giọt nước mắt lại rơi. Cô đã cố rồi mà. Chúa ơi cô đã cố rồi mà, nhưng ai hiểu chứ? “Nếu họ hiểu, họ đã có thể quan tâm đến cô, và mọi chuyện đã không tệ đến mức này” – Suy nghĩ đó thật lố bịch. Vậy nên họ đã không biết, không hiểu, không nhận ra cô đã thất vọng vào cái ngày mà không-một-ai hỏi cô dạo này cô thế nào rồi, hay chỉ hỏi liệu cô có ổn không; vào cái ngày mà không-một-ai hỏi liệu cô có mua được thứ gì ở trung tâm mua sắm không. Và cô mê man trong giấc ngủ hàng giờ, như kết quả của hàng vạn giọt nước mắt và nỗi thất vọng từ chỗ bối rối cho đến khi cô hiểu ra tất cả.


Và một tháng sau, kể từ lời-chào-hỏi-định-mệnh đó, cô nhận ra một số thứ, nhưng mọi việc không trở nên tệ hơn, cũng không trở nên tốt đẹp hơn. Cảm giác cô độc vẫn còn đó. Và những giọt nước mắt lại chực xô ra, một lần nữa. Cho dù cô đã đau đớn chấp nhận sự thật, hạnh phúc vẫn chẳng thể mỉm cười với cô ./.


~oOo~


Link nhạc nghe kèm


Your soul is free to see

FS Team

SiT

______________________________________________________________________________

Tâm đắc với bài này :)

nhưng mà cực ghét cái kết.

Mỗi người có một thói quen.

Có những người luôn bộc lộ tất cả con người mình ra bên ngoài. CÓ những người ngược lại, họ cất nó vào trong.


Nhưng dù là ai, là bất kì ai, đều cất giấu trong mình những giọt nước mắt.

Có thể là họ không biểu lộ ra ngoài, nhưng một phần trong con người họ luôn có phần bất ổn, để chỉ cần một lời hỏi thăm, một kích thích nhỏ cũng có thể làm chúng tuôn trào.


Nó làm tôi gợi nhớ đến lời tôi buột miệng nói: "Những người cô đơn không phải bởi vì họ đau khổ mất mát gì sất, mà chỉ đơn giản bởi vì họ khó có thể cho người khác bước vào con người thật của họ. Nhưng người cô đơn dễ hạnh phúc. Vì vậy đừng cố bước vào thế giới của họ, mà hãy để cho họ hạnh phúc."


"Bạn có ổn không?" - Bạn đã nói với ai câu này bao giờ chưa?

PS. Don't save me - [C.R]

Author : Anna L.

Translator : Crystal Rainbow

Genre : Passion, life

Rated : K

Length : oneshot

Status : Finished

.

.

By Anna L., W. Des Moines, IA

Một đứa trẻ

.

Đó là tất cả những gì thầy nghĩ về tôi, không hơn, không kém. Bị trói buộc trong cơ thể chưa phát triển hoàn chỉnh, tôi muốn gào lên nhưng cổ họng tôi khô khốc.

.

***

.

Lời nói của thầy lặn mất tăm, lạc đâu đó trong khi truyền từ thầy đến tai tôi, cho đến khi bà ta thúc nhẹ khuỷu tay vào tôi.

.

“Tuy nhiên, bà Lock, chúng tôi lo ngại về sự sự vắng mặt thường xuyên của cô bé ở lớp, điểm số chưa đạt yêu cầu và thực tình là về tâm lí của cô bé”. Thầy dừng lạị một chút, lướt mắt qua đống giấy hổ lốn tuồn ra khắp mặt bàn, thấy viết gì đó nguệch ngoạc và tiếp tục những lời vô nghĩa: “Rất nhiều giáo viên của Rachel và người giám hộ của cô bé đã rất lo lắng và bày tỏ điều đó với tôi rất nhiều lần. Tôi biết hoàn cảnh của gia đình nhưng thưa bà Lock…”

.

“Đừng lố quá thế, cứ gọi tôi là Kari. Bà ngắt lời đồng thời liếc mắt ngụ tình với thầy. Bà hất nhẹ mái được nhuôm vàng hoe ra sau đôi tai đang bị kéo trĩu xuống bởi đôi khuyên tai rõ ràng là đính kim cương giả, lấp lánh.

.

Những lời nói không còn giữ được đúng cung cách, và tiếng nổ tí tách của bếp lò bao trùm hết không gian. Tôi đưa mắt mê mải nhìn những hoa văn trên thảm trải sàn, đưa mắt theo những đường zig zag cuối cùng về lại đúng chỗ tôi đã bắt đầu.

.

Thầy đưa cho bà một cây bút Harper High chính hãng và chỉ bà dòng kẻ nơi bà kí tên, trong khi gom lại 5 tờ thông tin xác thực. Thầy thông báo đã tìm được một chương trình hoàn hảo cho tôi. Thầy bảo rất nhiều người trẻ tuổi phải đối mặt với những khó khăn tương tự tôi đã có những phản hồi tích cực. Thầy nói thầy tin là tôi cũng sẽ như vậy.

.

Tôi thầm chúc niềm tin của thầy gặp may.

.

Nhưng tôi sẽ không chịu đi đâu cả!

.

Tôi có thể là thứ này thứ kia, gì cũng được nhưng nhất định không phải là một dự án từ thiện của bà. Hoàn toàn không. Không, cảm ơn. Nhưng bà ta không thể khiến tôi dời bước đến đó. Bà có thể không? Có, bà đã đẩy được tôi đi, dù cho tôi có lấy cớ này cớ kia và cầu xin thế nào đi nữa.

.

***

.

.

Tôi bước khỏi nhà, buổi sáng thật trong lành nhưng chẳng tỏ vẻ gì là chào đón tôi. Tôi bắt đầu mở thanh granola (một loại ngũ cốc cho bữa sáng), chân đá những hòn cuội nhỏ, tay đút vào túi kĩ lưỡng, tôi quan sát hơi thở của mình, như khói, thoát khỏi cơ thể tôi, bốc hơi vào không khí. Đó có lẻ là bằng chứng rõ ràng nhất tôi từng có về sự tồn tại của mình.

.

Tôi đi vào tòa nhà mà thầy đã cương quyết với một niềm tin cao cả là nó sẽ cứu lấy tôi. Bỏ thời gian đi lang thang trong lãnh thổ không quen thuộc này để tìm phòng 201, hành lang ở đây hẹp hơn bình thường, đến mức cứ như gần kẹp lấy tôi ấy.

.

Tôi hít thở thật sâu hai lần trước khi bước vào phòng học. Cánh cửa cọt kẹt mở ra, và tôi đóng nhận một cú sét đánh ngang tai là tôi không những vào lớp trễ mà còn xâm nhập vào đây ở một thời điểm hoàn toàn không thích hợp. Tôi được chào đón bằng những ánh nhìn chằm chằm trống rỗng và một người phụ nữ trung niên với bím tóc đuôi sam màu vàng nhạt, nụ cười giả tạo trên môi, cùng với son môi hồng màu san hô nhòe nhoẹt dính cả vào một bên răng của bà. Ghê!

.

Bà nhảy ra khỏi chiếc ghế nhựa và hét lên một khúc nhạc chào mừng, như để đảm bảo với tôi rằng sự chậm trễ của tôi là có thể tha thứ bởi vì đó là ngày đầu tiên tôi đến lớp, nhưng cũng nhắc nhở tôi không bao giờ tái phạm lần nữa. Bà nhìn thẳng vào mắt tôi và trao tôi một cái bắt tay cứng nhắc nhất tôi từng nhận.

.

Tôi đi vào trong vòng tròn những chiếc bàn xếp lại với nhau, có vẻ như để tạo thành hình giọt nước.Tôi tự thấy mình đang ở giữa một đám học sinh năm nhất bẩn như chuột, ăn mặc từ đầu tới chân toàn một màu tím và có cả một cậu sặc mùi thức ăn Ấn Độ.

.

Tôi nhìn quanh, lần lượt khắp các bàn, tìm kiếm một khuôn mặt quen thuộc. Một số trông có vẻ như bị rối loạn. Hầu hết trông hoàn toàn bình thường nhưng họ không lừa tôi được đâu. À mà không đúng, ánh mắt tôi dừng lại khi lướt qua một cậu có đôi mắt viền hồng, chiếc quần jeans sờn cũ cùng bộ với áo phông phong cách nhạc rock và một chiếc áo len cổ rúc mới tinh. Nếu tôi theo Đạo, giờ này tôi sẽ đang ngồi trong căn phòng xa lạ này, cầu Chúa đừng để ai đọc được suy nghĩ của tôi, thứ cứ như đã in trên mặt tôi rõ ràng lắm rồi.

.

Bà bím-tóc-đuôi-sam phát cho mỗi đứa chúng tôi một quyển nhật kí. Bà bảo chúng tôi rằng tất cả mọi thứ là một trò chơi công bằng, chỉ miễn là chúng tôi viết mỗi ngày. Bà giảng giải về tầm quan trọng của việc đưa những suy nghĩ vào trang giấy, thậm chí cả khi chúng cực kì nhỏ bé. Nhỏ bé- tôi biết cảm giác đó như thế nào.

.

Tôi sợ hãi lật mở quyển nhật kí. Câu chữ rất lợi hại, đặc biệt là khi ta viết chúng ra. Nếu tôi không cẩn thận, chúng sẽ phản bội lại tôi mất.

.

Buổi sáng hôm sau, bà bím-tóc-đuôi-sam hỏi liệu tôi có thể đọc to bài nhật kí đầu tiên của mình, Tôi lắc đầu. Bà không thúc ép tôi mà bước tiếp lên trước lớp, thông báo cho chúng tôi những người mới đến là cố vấn mới của chúng tôi, họ đến đây để gặp riêng chúng tôi. Tôi cảm giác cái ông cố vấn mới của tôi sẽ rất là kinh khủng.

.

Tôi được chia cặp với ông E. Tear, tên trang trọng ông dùng để giới thiệu bản thân với tôi, nhưng ông cũng bảo tôi nên gọi ông là Emmitt. Đáp lại, tôi giới thiệu tên tôi là Rachel và đó có lẽ đó là tất cả những gì ông biết về tôi. Tôi chắc chắn rằng những gì ông biết về tôi sẽ không bao giờ là chuyện riêng tư.

.

“Tôi đồng ý là không có gì nhiều để nói”, Emmitt đáp lại với một cái nháy mắt. “Nếu cháu giữ bí mật giữa hai ta thì, tôi muốn ở đây đến chừng nào cháu còn muốn sự cố vẫn từ tôi. Hợp đồng cố vấn này cũng chỉ là tạm thời thôi”

.

Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu chuyện

.

Ngay khi tôi về đến nhà, tôi ngửi thấy mùi thơm kì lạ của một bữa tối tự nấu ở nhà. Lấy làm lạ, tôi đi thẳng vào phòng bếp và thấy cảnh tượng mẹ tôi được ôm trọn trong lòng thầy.

.

***

.

“Rachel, con yêu, con nhớ thầy Daniel chứ, thầy hiệu trưởng của con đó?” Bà hỏi, và điều đó làm tôi cảm giác như thể bà đang khinh thường và nhạo báng tôi vậy.

.

Ông ta (một khi đã bước vào nhà tôi kiểu thế này thì có chết tôi cũng không cho ông ta là thầy của mình nữa) đặt mẹ tôi khỏi đùi mình xuống một cái ghế bên cạnh, đứng lên, vuốt lại các nếp nhăn trên bộ âu phục. “Rachel, thật tuyệt vời khi lại được gặp em”, ông nói rành rọt.

Tôi cười phá lên tuyệt vọng, xoay người chạy thẳng vào phòng, để bà ở lại đó với cảm giác tội lỗi trong lòng.

.

***

.

Đôi khi tôi chơi một trò chơi thế này, tôi để chuông báo thức đổ và không thèm tắt đi, và tôi nằm trên giường, đếm từng giờ từng giờ trôi qua cho đến khi ai đó, bất cứ ai cũng được, để ý đến.

.

Trò đó làm Emmitt rất ngạc nhiên về tôi nhưng ông không bao giờ hỏi tôi tại sao tôi làm vậy. Tôi ngồi xuống và ông đưa tôi xem một bức ảnh chụp một người phụ nữ. Cô không đẹp theo kiểu những người vẫn được công nhận là “người đẹp” trong xã hội. Tuy nhiên, càng ngắm cái mũi khoằm của cô và khuôn mặt đầy tàn nhang của cô, tôi càng bị cô khiến cho mê mẩn.

.

Emmitt tâm sự với ông đã hối hận thế nào vì đã không đặt nhiệt huyết và say mê của ông vào nhiếp ảnh một cách nghiêm túc. Ông nói nhiếp ảnh là thứ duy nhất trên thế gian khiến ông cảm thấy đáng để sống tiếp, điều đó cứ chiếm hết tâm trí ông; lưu lại vẻ đẹp của cuộc sống vào một tấm giấy 5x7, đó là điều kì diệu nhất mà ông đã làm. Và có thể thứ nghê thuật lớn lên trong ông sẽ tạo được điều khác biệt. Ông nói rằng hầu hết ông ghét con người. Tất cả những gì họ làm là quan tâm đến chính bản thân họ.

.

“Chúng ta chỉ có thể quá chuyện tâm vào một thứ trong đời thôi!” ông tiếp tục la lên bức xúc, trong khi túm lấy nắm tóc trong sự thất vọng ê chề tràn ngập trở về trong ông. Cuối buổi gặp nhau, tôi đòi ông mang đến một bức ảnh khác vào lần gặp sau.

.

Tôi lật mở sột soạt quyển nhật kí của mình tới khi tìm được một trang giấy trắng tinh. Sau mỗi lần tôi được truyền cho ngọn lửa cháy bỏng về tình yêu với nhiếp ảnh từ ông Emmitt, nỗi sự hãi về ngôn từ lại biến mất. Và đột nhiên, tôi nhận ra mình thực sự đã bị “nghiện” chúng, tôi bắt đầu nghĩ rằng những câu chữ tôi viết ra thật sự rất quan trọng, ít nhất là những trang giấy cần chúng. Và một cách nào đó, tôi vẫn khép tội Emmitt về điều đó.

.

Bà bím-tóc-đuôi-sam lại bảo tôi đọc to bài nhật ký của tôi trước lớp. Tôi hạ thấp đầu đến khi nhìn rõ được chữ trong mảnh giấy trắng trong tay:

.

.

Hoa cúc

.

Niềm tin đã đi vào dĩ vãng

Tình yêu cũng đi vào dĩ vãng

Cả hai chìm trong cái bóng trống rỗng

Cô vẫn đứng đó như ngày hôm qua

Rứt từng cánh hoa cúc dại

Những cánh hoa rơi chậm

Hôn lên cỏ non bên dưới

Héo đi bên dây thường xuân

“Sự trống trãi khiến tôi làm vậy!” cô hét vào anh

Anh cũng đứng như cô

Chỉ là cách nhau ba tiểu bang

Cũng hoa cúc trong tay

Chân anh phủ đầy những cánh hoa.

.

.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn lớp, đọc

.

“Hoa hồng màu đỏ,

Hoa violets màu xanh”

.

***

.

Emmitt nói ông có thứ mà không ai có thể có: con mắt thứ ba. Ông tin rằng thấu kính máy ảnh cho ông được nhìn thấy những thứ mà hai mắt người thường không thể nhìn thấy được. Tôi lần ngón tay mình theo mái tóc xoăn màu đỏ bốc lửa của cô gái trong ảnh, lắng nghe ông nói, ngấm dần vào đầu chân lý của ông.

***

.

Tôi vào nhà. Ánh đèn mờ mờ và bầu không khí giá lạnh. Mặc cho âm thanh của tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà, vẫn nghe được tiếng sụt sịt từ phòng bếp, nơi bà đang ngồi, trong tay cầm một tách cà phê đã nguội lạnh.

.

Điện thoại lóe lên ánh đèn báo cuộc gọi nhỡ. Lúc bà nhìn thấy tôi, bà đưa tay lên miệng nghẹn ngào trong khi nước mắt vẫn chảy dài trên gương mặt, nhỏ giọt lên tấm khăn trên vạt áo.

.

Khi tôi ngồi xuống đối diện bà, bà đẩy nhẹ thứ gì đó, trông như nhật ký của tôi, về phía tôi. Tôi mở nó ra, đọc lướt qua những dòng chữ và suy nghĩ của chính mình trong đó, đúng là nó, nhật ký của tôi. Tôi đứng lên, tim đập nhanh. Đầu óc tôi trống rỗng, tôi chộp lấy quyển sổ, ôm nó chặt nhất có thể, như thể một cách nào đó điều này sẽ làm cho những câu chữ tôi viết ra cuốn trôi vào tim tôi và biến mất khỏi trang giấy này.

.

“Mẹ làm gì với cái này?” Tôi hỏi, và lời nói của tôi run run, tay nắm chặc.

.

“Rachel, mẹ chỉ muốn con cho mẹ được gần gũi con. Mẹ muốn được hiểu con như con đã từng cho phép mẹ được hiểu con.”

.

Tôi không con giữ được kiểm soát. Tôi khóc. Tôi khóc nhiều đến mức run lên. Tôi khóc vì bà, vì tôi, nhưng phần nhiều là vì cảm giác nhục nhã.

.

“Mẹ biết, sớm muộn gì con cũng sẽ phải nói gì đó với mẹ” bà thở dài, buông xuôi, như một quá bóng dần dần bị xì hết hơi.

.

“Mẹ thích những bài thơ của con”, bà cố nói một lần nữa.

.

“Mẹ không có quyền đọc chúng. Những thứ này”, tôi chỉ vào quyển sổ của mình, “chúng là đồ cá nhân.”

.

“Ôi, Rachel, đừng cứ như một bà hoàng vậy chứ” bà cười cợt.

.

“Tôi ghét bà” tôi gào lên.

.

“Chết tiệt, con dám nói với mẹ con những lời như vậy sao. Mẹ đã dạy dỗ con tốt hơn thế”

.

“Mẹ tôi sao? Bà đã không còn là mẹ tôi trong 4 năm nay. Bốn năm. Bà để những gã đàn ông bước vào cuộc đời bà, bà để tôi lại đằng sau hết gã tồi này đến gã khác.”

.

Bà trợn mắt ngạc nhiên “Rachel, đừng đổ thừa chuyện đó. Chuyện này chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả.”

.

“Chuyện đó á? Kể từ hồi đó, tôi đã luôn ghét bà- vì đã đưa gã vào cuộc đời tôi, vì đã để gã động vào tôi. Chuyện đó là tất cả những gì khiến tôi như hôm nay đấy.”

.

Tôi lao lên giường với một ý định hoàn toàn rõ ràng là tôi sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa, nhưng sao đó tôi đã ngồi dậy, tôi chộp lấy quyển nhật kí và bắt đầu viết. Tôi viết về tình yêu, sự dối trá, hi vọng và hầu hết là về tôi.

.

.

Gương

.

Tôi soi vào người đàn bà

Người cứ thở than như thể tôi làm bà thất vọng

Người đàn bà không kiên định, người đàn bà khép kín

Bà ta điềm tĩnh, bà ta cũng hay lưỡng lự

Phải nheo mắt mới nhìn được vào tâm hồn bà

.

Tôi càng nhìn

Tôi càng hiểu

.

Tôi soi đứa trẻ nhỏ

Đứa bé cười và nhảy múa

Đứa bé hồn nhiên và vô tư

Cô bé sáng ngời, và ánh mắt cũng lấp lánh

Tâm hồn bé tinh khiết như pha lê

.

Bện chặc hai con người họ

Người đàn bà như cục than đen

Hóa già cỗi, thấm vào viên kim cương- đứa trẻ.

.

***

.

Tôi vào phòng 201, tìm ông Emmitt. Tôi nghĩ có lẽ hôm nay tôi sẽ cho ông xem những gì tôi đã viết.

.

“Rachel? Bà bím-tóc-đuôi-sam gọi sự chú ý của tôi vào bà. “Tôi muốn em gặp cô Price, cố vấn mới của em.” Bà bà để tay ra sau lưng tôi, đậy nhẹ tôi đi theo bà, nhưng tôi vẫn không dịch chuyển.

.

“Cố vấn mới ư? Cái gì vậy chứ?”, tôi hỏi trong bối rối.

.

“Cô Price sẽ thay thế ông Tear. Tôi thực sự nghĩ là em sẽ rất thích cô ấy đấy”, bà cố thuyết phục tôi bằng cái nheo mũi thể hiện đầy cảm xúc trong lời nói và một nụ cười sáng rỡ trên mặt.

.

Bà bím-tóc-đuôi-sam nắm lấy cánh tai của một người phụ nữ ăn mặc kiểu công sở màu xanh sậm, hơi nam tính và bà chỉ cô chỗ của tôi đứng. Người phụ nữ hơi nhíu mày, và cô đưa tay ra. Tôi bắt tay và cô giới thiệu bản thân với tôi. Tôi không ấn tượng. Vì cô không phải là Emmitt.

.

Tôi không đứng đó lâu để nghe bài hướng dẫn của cô Price. Tôi quay đi khỏi căn phòng, cảm tưởng như sẽ không bao giờ quay lại đó nữa. Bước chân của tôi như nhanh dần, băng qua hành lang. Tôi mở bung cánh cửa, và khi những cơn gió lớn bên ngoài thổi tóc tôi bay tung tóe, tôi bắt đầu chạy. Tôi cứ chạy và chạy vì tôi chẳng biết làm gì. Tôi chạy để tìm cảm giác tự do, tìm sự bảo vệ, và nhiều hơn cả là tìm câu trả lời…

.

Tôi đưa mắt tìm kiếm một trạm điện thoại bên đường. Lật mở quyển danh bạ điện thoại cũ nát treo ở đó, mắt tôi lướt tìm “Tear” và tay tôi tra “Emmitt”. Tôi gọi ông và nghe một điệp khúc nhạc vui nhộn.

.

“Bạn đang gọi đến số của Emmitt…” , tôi mĩm cười. “Và Lindsey!” giọng một người phụ nữ chen vào.

.

Tôi dập máy, vì tôi cảm giác mình vừa làm gì đó vô duyên, lại cứ như can dự vào cuộc sống của ông. Đương nhiên ông có một cuộc sống riêng. Tôi đã biết là tôi chẳng phải là một phần trong đó. Thực tế, tôi là ai để nói tôi là một phần trong cuộc sống của ông cơ chứ??? Tôi chưa bao giờ mở miệng nói chuyện với ông. Ông hầu như chẳng biết gì về tôi. Thực lòng, ông đúng là không biết gì về tôi. Vậy tại sao tôi lại mong ông ở lại? Tôi đã làm ông mất thời gian với tôi. .

Ông lẽ ra đã phải đi sớm hơn, từ trước kia.

.

“Ông Emmitt có ghé qua,” mẹ tôi gọi với theo tôi từ phòng khách. “Ông ghé lại và gởi con một lá thư. Nó nằm trên bàn ăn ấy.”

.

Tôi mang nó vào phòng, và ngồi đó nhìn chằm chằm vào nó một hồi thật lâu. Tôi đặt nó vào nhật ký thời tiết của mình, tôi quyết định sẽ không mở nó ra đọc. Tôi thích tưởng tượng xem lá thư viết gì. Có thể ông nói là ông sẽ quay trở lại vào một ngày nào đó, rằng cô Price chỉ là người thay thế tạm thời, và răng tôi chỉ là đã hiều nhầm rằng ông sẽ đi luôn. Hoặc có thể, ông viết về việc ông đã muốn chụp ảnh tôi đến thế nào, và lá thư sẽ kể lại khoảng thời gian chúng tôi gặp nhau. Có thể đây cũng không phải là một bức thư, chỉ là một mảnh báo được cắt ra mà ông nghĩ là nó sẽ làm tôi mỉm cười khi đọc…

***

.

Đêm nay tôi không ngủ được. Tiếng động đâu đó ngoài cửa sổ đánh thức tôi. Tôi bật đèn ngủ lên, và mở tủ, nơi quyền sổ nhật ký của tôi đang nằm. Tôi đặt bút và viết một bức thư mà tôi biết là mình sẽ không bao giờ gửi.

.

Bác Emmitt,

.

Cháu không nghĩ là bác biết điều này về cháu nhưng thật sự cháu đã học được cách yêu thích viết lách. Một cách nào đó, nó đã trở thành con mắt thứ ba của cháu, cho cháu nhìn thấy thế giới ngoài khả năng của bản thân mình. Cháu nghĩ bác đã cho cháu điều đó. Cảm ơn bác vì đã để cháu được lắng nghe.

.

Rachel.

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Just friends - [C.R]


Author : Jessika R
Translator : Crystal Rainbow
Genre : General, friendship, relationship...
Rated : K
Length : oneshot
Status : Finished


By Jessika R., Keller, TX

Tiết học cuối cùng của ngày; Tôi dường như không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi đã thành công trong việc tránh mặt anh hầu như cả ngày, tìm cách lãng tránh khi anh cố bắt chuyện. Tôi luôn có lý do phải đi đến chỗ này chỗ nọ hay có việc phải làm. “Xin lỗi anh, không có thời gian để nói chuyện đâu”. Còn 15 phút nữa tan học và tôi cần trốn ở đâu đó và rồi sẽ được về nhà trong tự do.

Lao ra sảnh chính đông nghẹt người, tôi lách người xuyên qua đám đông học sinh náo nhiệt. Tôi chống chọi lại với dòng người, những đụng chạm, xô xác đe dọa lấn át lấy tôi. Liều mạng, tôi vẫn cứ len lỏi, nóng lòng muốn đến được tủ đựng đồ cá nhân của mình, chốn yên ắng khiến tôi cảm thấy an toàn. Tôi gần đến được đó rồi, còn cách xa có chút xíu. Cuối cùng tôi cũng thành công: không có anh quanh đây.

Tôi mở tủ cá nhân và đứng tựa vào đó, thở dài nhẹ nhõm, rồi tôi thấy anh. Tôi sắp xếp ngăn tủ và vội vã lùa tất cả mọi thứ vào trong cái hộp kim loại bé xíu đó, nhưng hai tay tôi không chịu vâng lời. Tôi bối rối đến phát run lên, và tâm trí tôi bay đi đâu đó khỏi cơ thể. Tôi cố gắng hết sức để tự mình rời khỏi đó, cố né tránh tình cảnh sắp tới. Nhưng ngay khi tôi vừa cất bước, anh bắt lấy cánh tay tôi: “Giờ thì anh có thể nói chuyện với em rồi chứ?”
Và đó là lúc trái tim tôi se lại. Bụng dạ tôi bắt đầu rối tung lên và tôi biết từ đây mọi thứ sẽ thay đổi.

Chẳng hiểu vì lí do gì, tôi luôn luôn có ý nghĩ rằng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ dẫn đến khoảnh khắc này. Một lời thổ lộ nhẹ nhàng trong một hành lang vắng vẻ, tiếng vang từ một cánh cửa tủ cá nhân bị đóng sầm tan dần, trong không gian vẫn còn vang vọng tiếng hú ré của đám học sinh. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi từ tôi một câu trả lời. Nhìn xuống đất, tôi cố tình không lắng nghe và không nhìn vào anh. Tôi không muốn nghe, không muốn thấy anh bày tỏ tình cảm của mình. Vì điều đó chẳng có nghĩ lý gì cả, điều đó chẳng thay đổi gì cả.

Tôi quen anh từ khi tôi là một con nhóc lớp 1. Tôi là người đã từng thấy anh chọc tay vào mũi ngọ nguậy; Tôi đã nhìn thấy anh cao lên đến 6 inch nhanh như một cây đậu thần và với tất cả nét duyên của một cậu nhóc khờ khạo, anh tự cho mình một cuộc nổi loạn ra trò. Giữa chúng tôi luôn luôn là một tình bạn trong sáng như thế và chưa bao giờ liều lĩnh vượt khỏi mối quan hệ bạn bè đó. Mà thật lòng thì tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ là gì của nhau, hơn là một người bạn.

“Em có nghe anh nói không? Anh nói là anh thích em. Anh rất thích em”

Đừng nói ra điều đó. Anh có thể nói bất cứ điều gì ngoại trừ điều đó. Nói chuyện với em về thời tiết đi anh, hay là về mức độ kinh khủng của cô Matthews và mớ công thức toán học quỷ quái của bả. Thậm chí nói chuyện thể thao vẫn còn hơn (anh biết em ghét thể thao đến mức nào mà). Chỉ cần anh không nói những từ ấy là được. Tại sao anh lại nói những lời có thể làm thay đổi đi tình bạn thắm thiết tột độ của chúng ta như thế?

“Anh đã thích em từ rất lâu rồi. Em có biết không?”

Vâng, tất nhiên là em biết. Em đâu ngốc. Mà không, em ngốc thật- em đã không biết- em đoán là mình đã hy vọng rằng đó chỉ là chút ấn tượng. Một thứ gì đó thoáng qua, một sự yêu thích tình cờ xuất hiện trong anh. Một tình cảm trẻ con. Nhưng sự thật không có vẻ là thế.

“Em nói gì đi, gì cũng được”

Em không có ý đó, thật sự không. Em biết điều anh đang hy vọng được nghe thấy, những gì anh muốn em nói ra. Em không thể và sẽ không nói vậy. Em nhìn anh và nhìn thấy từ đó một người anh trai, một người bạn, tuyệt nhiên không phải là một người bạn trai. Em không nghĩ là có thứ gì có thể thay đổi suy nghĩ đó trong em.

Tất cả mọi người đều biết rằng chúng ta rồi sẽ trở thành như thế này. Điều đó thật tồi tệ. Cả thế giới quái quỷ này hầu như đều biết rằng không sớm cũng muộn chúng ta sẽ đối lập với nhau trong vấn đề này. Ba mẹ em, bạn bè em. Trời, thậm chí ba mẹ và bạn bè của anh cũng biết. Họ đã nói với em rằng em sẽ quá tàn nhẫn nếu lừa dối anh, nhưng em chưa bao giờ cố ý. Em chưa bao giờ cố ý để mọi chuyện đi quá xa thế này. Chỉ là em chưa bao giờ có được thời điểm thích hợp để nói với anh rằng: “Này anh, chúng ta sẽ mãi mãi và luôn luôn là những người bạn tốt nhất của nhau”. Em chưa bao giờ, chưa bao giờ muốn làm anh tổn thương. Chỉ là em muốn níu giữ lấy anh, em không muốn mất anh không đời mình.

Em đã tự dối lòng mình như thế từ năm này qua năm khác. Em sống trong phủ nhận. Và giờ đây, khi là học sinh năm cuối, anh đã đủ can đảm để cho em biết tất cả cảm giác thật trong anh. Em muốn đổ lỗi cho anh vì đã khiến cho chúng ta cứ phải ngượng nghịu với nhau, đổ tội cho anh vì đã để tình trạng quan hệ không rõ ràng này kéo dài quá lâu. Nhưng tân sâu đáy lòng mình, em biết lỗi là ở em,và bây giờ em cho phép mình làm điều đúng đắn.

Tôi hít thật sâu không khí vào lồng ngực.

“Em cũng thích anh”

************************************

[C.R]: Tôi không chắc liệu “điều đúng đắn” mà cô đã lựa chọn có thực sự là giải pháp tốt đẹp nhất, tôi không chắc liệu anh có được hạnh phúc chứ chưa nói đến cô, chỉ có điều tôi giật mình tỉnh ngộ rằng cần phải phân biệt giữa tình bạn và tình yêu trước khi quá muộn. Này, bạn nhìn quanh xem có đang làm ai hiểu nhầm sự quan tâm của bạn là tình cảm đặc biệt đi đấy nhé, không chừng lại mất tình bạn đẹp. Thân!
Your soul is free to see...
Translated by [C.R]
F.S Team
Do not take out without permission

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Cửu mệnh miêu - [B.P]

Title: Cửu mệnh miêu.
Author: Adrenalin at Fictionpress.com
Translator: Bloody Pearl
Genre: Supernatural, Family
Rated: K
Length: oneshot.
Status: Finished
Original link


Permission





CỬU MỆNH MIÊU*






Cả bọn có 4 người và cậu là thằng con trai duy nhất. Họ gọi cậu là Cậu.


Người chị đầu tiên của cậu là Chị Lớn, là người chiếm gần hết chỗ và là người đá đít đám còn lại nếu chị thấy bọn nó cục cựa quá nhiều. Chị không mang trong mình cái thứ gọi là tính kiên nhẫn hay lòng vị tha, trong khi lại dư dả quyền lực và sự quyết đoán. Điều đó biến chị thành tên cường đạo đầu tiên và, theo Cậu, kinh khủng nhất trong suốt cuộc đời Cậu và các chị.


Chị Tĩnh Lặng thì bị cái thái độ hách dịch đó làm cho mất hết cả nhuệ khí, lại chẳng dám làm gì ngoại trừ việc tránh xa khỏi Chị Lớn. Chị Tĩnh Lặng yêu nhất là sự tĩnh lặng. Thảng hoặc, chị tĩnh lặng tới mức khiến người ta dễ dàng quên mất sự hiện diện của chị mà đáng ra không như thế.


Và người còn lại là Chị Nhút Nhát, kẻ gánh hết cái tâm tính thất thường của Chị Lớn. Chẳng có gì đáng nói về Chị Nhút Nhát, ngoại trừ việc tiếng khóc rấm rứt của chị thỉnh thoảng lại quấy rầy hệ thần kinh của Cậu, mà Cậu là đứa biết nhẫn nhịn nhất rồi đấy.


Cậu nghĩ cứ ngậm bồ hòn làm ngọt mãi thì chả phải khôn ngoan gì; việc đó chỉ tổ làm thỏa mãn cái tính hung hăng của Chị Lớn thôi. Cái sự rắc rối ở đây là, chị ta không hề phí phạm cái danh Chị Lớn; Cậu là con trai, mà còn không thoát khỏi bóng chị ta. Cậu cũng không chắc đó là “sự thật mất lòng” về chị ta hay là về Cậu, nhưng Cậu biết điều đó có nghĩa là, dập chị ta một trận khi chị ta làm họ cáu tiết là một hành động khiêu khích, và chỉ có nước nhận lại sự trả miếng tàn khốc gấp ngàn lần mà thôi.


Đó, là cái luật bất thành văn cả ba chị em cậu đã nhận ra từ rất sớm.


Thật khó khăn khi phải sống cùng ba bà chị trong một cái nơi tù túng thế này. Đương nhiên, như vậy thì có cảm giác thật ấm cúng dễ chịu và an toàn, nhưng cũng cực kì nhàm chán và gò bó, lại còn bị Chị Lớn bành trướng hết diện tích nữa.
Chị Nhút Nhát dường như cũng tự bằng lòng với khoảng không gian be bé được người ta mặc nhiên chia cho, chỉ vì, ờ, họ đâu có đá chị ra ngoài được, nên ít ra chị cũng “được” một chỗ nào đó. Đương nhiên là cái chỗ đó không rộng. Không đủ rộng, chắc chắn là vậy, nhưng chị làm gì có quyết tâm mà làm một cuộc khởi nghĩa giành giật “đất” chứ.


Bằng cách nào đó Cậu không biết, Chị Tĩnh Lặng đã xoay sở kiếm được một chỗ vừa đủ cho mình mà không cần gây chiến với Chị Lớn. Đương nhiên cũng không nhiều, nhưng đã đủ cái chị cần. Bởi vậy, chị chỉ kín đáo ẩn mình trong im ắng. Chị Tĩnh Lặng chưa bao giờ chủ động vơ sự chú ý vào người.


Nguyên khoảng trống còn lại, Chị Lớn và Cậu chia nhau. Có lúc chị rộng hơn, có lúc cậu rộng hơn. Tùy vào từng ngày, vào sức kháng cự và hứng chiến đấu của cả hai.


Nhưng, đó chỉ là lúc đầu thôi.


Rất nhanh, cơ thể họ phát triển chóng mặt và khoảng trống giữa họ đã chẳng còn tồn tại. Cả đám chen chúc nhau đến mức không thể chịu nổi nữa, song họ đã tìm cách tự kiếm cho mình một vị trí thích hợp làm hài lòng mọi người. Chị Lớn vẫn là kẻ đàn áp, dầu cho lẽ ra trong những lúc gần gũi thế này thì phải chiếu cố mà giúp mấy đứa em chứ, và Chị Nhút Nhát lại là kẻ bất đắc dĩ nhận lãnh hết mấy “cử chỉ yêu thương” ấy. Không phải là ác ý, nhưng Cậu đủ hiểu cái cơ cấu địa vị giữa hai người chị để có thể đoán được lần sau thường sẽ kết thúc với nhiều vết thâm tím hơn lần trước.


Và rồi, có một ngày họ không thể chung sống được nữa.



Chị Lớn vừa khóc vừa đạp vừa đẩy chúng, và rồi cuối cùng, một chốc sau, chị rời khỏi. Thật tệ, vì cái đầu chị biến mất trước, và trong một khoảnh khắc nào đó, cái duy nhất còn lại là đôi chân không ngớt đá vào chúng. Chị Tĩnh Lặng chờ một chút, rồi tò mò ra theo.


Không đời nào Cậu bỏ đi để lại Chị Nhút Nhát ở đó, một mình. Cậu hiểu chị, và Cậu biết là chị sẽ không bao giờ chịu xa rời sự an toàn mà chỗ trú thân tạm thời cung cấp cho họ nếu không có người buộc chị phải làm thế. Nhưng Cậu đã quyết rồi; Cậu đánh, đẩy, thúc cho đến khi Chị Nhút Nhát cuối cùng cũng đánh liều rụt rè đi ra ngoài. Về vấn đề di chuyển thì chị thụ động hơn hai người chị em của mình nhiều.


Trước khi tự mình rời khỏi đó, Cậu không quên kiểm tra lại, tránh bỏ sót bất cứ thứ gì; Cậu tự hỏi họ sẽ tự kiếm ăn thế nào nếu thiếu đi nguồn lương thực dồi dào luôn có sẵn đã giúp đỡ họ trong suốt mấy tuần qua, hoặc là, Cậu có thể tìm ra được các chị khi đi khỏi đây không. Thậm chí họ có đáp đến cùng một địa điểm không đã? Nhưng rồi cậu nhún vai rũ sạch mọi lo nghĩ và cứ thế thẳng tiến.
Đó là một quá trình đầy đau đớn, vì lối ra vừa chật vừa dài. Có những lúc Cậu chẳng buồn làm gì để đẩy nhanh cái tiến trình đó, và cứ để mặc mình trôi theo dòng đưa đẩy của những chuyển động hết sức tự nhiên. Cảm giác không dễ chịu lắm, và Cậu hy vọng là mình khỏi phải lặp lại thứ trải nghiệm này lần nào nữa hết.


Rồi đột ngột, một cơn lạnh đáng ghét thốc qua cơ thể Cậu khi Cậu vừa bước chân ra thế giới bên ngoài. Sáng quá; dù cho là dưới mi mắt nhắm chặt, đầu Cậu vẫn tức bưng bưng vì sự đổi thay tàn khốc này. Và đau quá, tệ thật, nỗi đau cào xé vụt trào lên xuyên thấu các cơ quan mà trước giờ cậu chẳng biết mình sở hữu. Không khí xộc mạnh vào buồng phổi Cậu, và cậu gào khóc, lần đầu tiên, trong ngỡ ngàng và nhức nhối. Một tiếng động – thứ âm thanh cậu chưa từng nghe thấy – đột ngột thoi vào lớp màng nhĩ mỏng manh của Cậu, và Cậu bỗng chốc thấy hối hận vì chính hành động ban nãy của mình.


Cái gì đó nóng và ẩm ướt lướt qua lưng Cậu: đó là cảm giác dễ chịu đầu tiên Cậu cảm nhận được, kể từ khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, và rồi Cậu đắm chìm trong cảm xúc ấy. Thứ đó lại quét qua thân mình Cậu, rồi lại biến mất, để rồi lại đến lần nữa, lần nữa, rồi lần nữa, thấm vào cơ thể Cậu một hơi ấm dần lan tỏa. Khi thứ đó ngừng lại, một thứ khác lại đẩy Cậu theo hướng nào đó, nhưng Cậu kháng cự, hoang mang về việc để kẻ khác điều khiển mình dễ dàng như thế liệu có phải là sáng suốt hay chăng.


Nhưng mùi hương này, thật khó mà cưỡng lại. Có một mùi vị thật thân quen toát ra từ cái đó, cái đã quét qua người Cậu, mùi vị Cậu thấy thân thương kì lạ mà chẳng thể giải thích được lí do. Có cả mùi của các chị mà Cậu chưa bao giờ ngửi thấy nữa, và cả tiếng hút sữa. Giờ thì chuyện duy nhất Cậu có thể quan tâm là cơn đói cồn cào trong bụng. Cậu tìm cho mình một bầu sữa, quấn miệng mình quanh đó – và bú. Một thứ chất lỏng chảy tràn vào trong cổ họng thật nhanh, đến mức Cậu bị nghẹn; đau muốn chết, vì chất lỏng đó nóng hổi, hơn bất cứ thứ gì Cậu từng nuốt vào bụng, nhưng Cậu mặc. Thật là hạnh phúc khi được cho ăn sau tất cả những thứ kinh khủng mà cậu vừa phải chịu đựng. Cậu bú, ngấu nghiến mà bú. Cuối cùng, mẹ – Cậu đã định nghĩa được mùi hương thân thuộc đó – nhè nhẹ dụi đầu vào Cậu.


Cậu rên khóc, và nghe một âm thanh lạ lẫm phía trên đầu. Không hình thái, không ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ là cứ không ngớt lặp đi lặp lại gần chục lần, cái âm thanh đó, chảy vào tai Cậu. Khi tiếng động ấy im bặt, Cậu bất ngờ được nâng dậy bởi một thứ không quen, một thứ hình như các chị cũng đã từng có khi chưa mọc lông. Chỉ khác là hồi đó họ khỏe mạnh bình thường, còn thứ này thì mang bốn đường rạch thật dài. Chỉ khác là, nó có thể nhấc bổng Cậu lên không trung. Chuyển động đột ngột khiến đầu óc Cậu quay cuồng, Cậu khổ sở la khóc.
"Nhìn con này này," ai đó cất tiếng.


Cậu co rúm lại đến mức hết co nổi nữa, nhưng một thứ không-lông-lá khác lại chặn mất đường trốn của Cậu.


"Nó là con đực duy nhất, thưa Lệnh Bà Tôn Kính," lại là giọng nói ấy.


"Để ta ngắm nó thử xem," một giọng khác ra lệnh, một chất giọng du dương – trầm, dịu dàng và êm ái.


Thứ đang giữ Cậu lại chuyền Cậu cho một vật khác. Trông có vẻ giống, nhưng thực ra lại không. Năm bộ phận được tách bạch rõ ràng – phải chăng đó là cái đầu và tứ chi? – dài hơn, và nuột nà hơn. Cảm giác bỡ ngỡ, nhưng cũng thật dễ chịu.


"Cậu bé này thú vị đây," giọng nói du dương bình luận.


Hiếu kì, Cậu hé mắt. Mọi thứ lúc đầu thật nhạt nhòa và Cậu chẳng thể nhận ra hình bóng lạ lẫm đang chập chờn trước mắt. Khi đã dần ổn định, Cậu mới nhận thấy một khuôn mặt phía trên mình, những đường nét xa lạ hoàn toàn chẳng liên quan đến các chị – nó nhẵn thín ngoại trừ túm lông trên đỉnh đầu. Và nó còn bự hơn cả Chị Lớn, hơn rất rất nhiều.


"A." Thứ đó nói, với khóe miệng – chắc cái đó gọi là miệng – nhếch lên." Tao cứ nghĩ là một vài ngày nữa mày mới làm được thế kia chứ."
Cậu “meo” lên một tiếng.


"Đúng, mày thiệt tình là một món đồ nhỏ nhắn thú vị ha. Tao ngửi thấy liền. Ai mà nghĩ được là Bastet* sẽ ban cho chúng ta một con cửu mệnh miêu chớ hả?"
Cậu lại “meo” thêm một tiếng nữa.


"Thưa Lệnh Bà Nefertari***, người có chắc con này là một trong số chúng không ạ?" cái giọng đầu tiên giờ lại lên tiếng.



"Ta không bao giờ nhìn lầm," khuôn mặt nói một cách sắc sảo. "Ngươi có nghĩ là đời nào Ramesses*** lại thích ta bằng một nửa so với bây giờ, nếu ta từng sai lầm không?


"Mày biết tao đang nói gì, phải không? Đương nhiên là mày hiểu lời tao nói. Không có con mèo nào có thể hiểu được tiếng người, trừ loài cửu mệnh miêu, mà Bastet đã gửi cho bọn ta để liên lạc với người. Đây mới là kiếp thứ nhất của mày thôi, nên mày chưa biết gì về pháp thuật cũng là điều dễ hiểu,” người đàn bà nói. "Tao sẽ dạy dỗ mày, và cho mày một cái tên. Nhưng khi nào đến lúc đã. Ngay lúc này, mày chỉ cần nhớ một điều thôi: sinh và tử sẽ chỉ là phù du cho tới kiếp thứ chín của mày, và tạm thời mày sẽ chẳng hề phải bận tâm về chúng."



Your soul is free to see...
[B.P]
FS Team



Chú thích:


(*) Cửu mệnh miêu (từ gốc: nine life cat): con mèo có chín mạng.
(**) Bastet: tên một vị phúc thần được người Ai Cập cổ tôn thờ, có đầu mèo, mình người và có quyền năng trong nhiều lĩnh vực.
(***) Ramesses và Nefertari: Ramesses, ở đây là Ramesses II, hay còn được gọi là Ramesses Đại đế là pharaoh thứ 3 của vương triều thứ 19 của Ai Cập. Ông được ghi nhận là một trong những pharaoh vĩ đại, quyền lực và được ca tụng nhiều nhất trong lịch sử Ai Cập cổ. Những người thừa kế ông, cũng như những người Ai Cập sau này gọi ông là "Ông tổ vĩ đại" và xem ông như người cha của quốc gia.
Nefertari là một trong những vị hoàng hậu được cho là đẹp nhất trong lịch sử Ai Cập là người vợ được Ramesses II yêu quí nhất., thậm chí ngôi đền Nefertari là ngôi đền duy nhất tại Ai Cập được điêu khắc tượng vua và hoàng hậu với kích thước ngang nhau chỉ vì Ramesses II quá yêu thương hoàng hậu Nefertari.


Và theo lời tác giả, chú mèo trong truyện được đặt tên là Bastetson.



[B.P]: một câu chuyện khá lạ, mọi người nhận ra mình đang đọc cái gì chứ? ^^